Lấy một công tử ma

Chương 16

11/08/2025 17:19

Cả bữa cơm, ta không nuốt nổi miếng nào.

Về tới phòng, ta chợt nghĩ, hay tự nấu gì đó ăn.

Lập tức nghĩ tới nồi lẩu.

Đơn giản, dễ làm lại ngon.

Ta vội gọi Tiểu Đào, bảo chuẩn bị gia vị nước, chấm cùng nguyên liệu.

Lại sai nàng ấy rửa nồi, đặt lên bếp than.

Tề Gia Trinh kịp thời hiện ra: "Đây là làm gì, lẩu à?"

Mắt ta sáng lên: "Huynh cũng ăn rồi sao?"

Y ngồi xuống ghế: "Đương nhiên."

Nói rồi lại ngập ngừng, "Ta thích nước lẩu gà nhung hươu."

Ta nhìn trời nóng bức bên ngoài, lạnh lùng bác bỏ.

"Bổ quá, không được."

Y chỉ nồi lẩu đỏ rực của ta: "Vậy sao nước lẩu cay x/é lưỡi này lại được chấp nhận?"

“Hừ hừ.”

Ta chỉ vào miệng mình: “Bởi vì là ta ăn, ta làm chủ.”

Tề Gia Trinh trầm mặc.

Ta tưởng y thua cuộc sẽ ủ rũ rời đi, nhưng ta thật quá ngây thơ.

Khi nhóm lửa, ta cố thế nào cũng chẳng nhóm được.

Vừa có chút tia lửa, lại bị một trận gió âm thổi tắt.

Ta quăng đồ xuống, tức gi/ận phát cáu: “Lần này chắc chắn là huynh thổi đúng không!”

Tề Gia Trinh: Ta không làm, ta không có, nàng đừng nói bậy!

Cuối cùng thật sự không còn cách, ta nhượng bộ y một bước: “Lần sau, lần sau ăn nước lẩu gà nhung hươu, được chứ?”

Gần như đồng thời, lò lửa ch/áy lên.

“Vậy cứ thế quyết định nhé.”

Vẻ mặt Tề Gia Trinh đắc ý.

Ta siết ch/ặt tay, Tề Gia Trinh, hay lắm!

Để xem đến lúc đó ta có cho thêm tá ớt vào nồi lẩu của huynh hay không!

Y hít mũi một cái: “Ngửi cũng khá thơm đấy.”

Ta cười khẩy: “Chẳng phải huynh là q/uỷ sao, sao còn ngửi được mùi thơm?”

Lời vừa dứt, ta và Tề Gia Trinh đều sững sờ.

Đúng vậy, rõ ràng y là q/uỷ mà!

Có thực thể đã đành, giờ sao còn ngửi được mùi vị nữa?

Cảm giác mơ hồ trong đầu lúc này trở nên rõ ràng hơn:

Dường như Tề Gia Trinh ngày càng trở nên... giống người hơn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nghiện Rượu

Chương 16
Năm thứ hai sau khi đỡ đạn thay cho Hách Lăng Châu. Thân phận nội gián của tôi đã bại lộ. Trong tầng hầm ngục băng giá. Đầu ngón tay thô ráp của hắn miết mạnh lên tuyến thể của tôi. Giọng điệu lạnh lùng: "Sở Tiểu Cửu, rốt cuộc cậu có mục đích gì!" Tôi hết sức cong đuôi mắt mỉm cười. Cười hì hì đáp: "Muốn được ở bên cạnh anh." Hách Lăng Châu cười gằn một tiếng. Hắn ra lệnh cho người tiêm một lượng lớn chất dẫn dụ vào cơ thể tôi. "Đừng mà!" Tôi hoảng hốt. Khàn giọng cầu xin hắn: "Tuyến thể của tôi có vết thương cũ, tiêm thứ này vào sẽ chết mất..." "Lại lấy vết thương cũ ra để uy hiếp sao?" Hách Lăng Châu hờ hững nói: "Chừng nào cậu chết thật, tôi mới tin cậu." Thế là tôi đờ đẫn nhìn hắn. Ngừng vùng vẫy.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
0