Tôi là tiểu thiếu gia nhà họ Kiều, cũng là tên Omega pháo hôi trong sách.
Là một cuốn tiểu thuyết vô cùng đặc biệt, không nói chuyện tình cảm, chẳng có chút logic nào, nhân vật sinh ra chỉ để phục vụ cho những phân cảnh kí/ch th/ích.
Trì Tẫn Diên bị hạ dược, mà tôi lại tình cờ bị nh/ốt chung một phòng với hắn.
Dưới sự dẫn dụ của tin tức tố, hắn đã hung hăng đ/á/nh dấu tôi.
Sự việc vỡ lở, bố mẹ không đắc tội nổi nên đã đóng gói tôi dâng cho nhà họ Trì.
Tiếp đó là cuộc hôn nhân thương mại.
Bị trêu đùa, giam cầm, cưỡng ép yêu.
Dưới tầng hầm của căn biệt thự nhà họ Trì, ngày đêm không dứt.
Cho đến khi Trì Tẫn Diên chơi chán, tiện tay ném tôi đang trong kỳ phát tình cho những tên Alpha rình rập khác.
Giữa ranh giới sống ch*t, tôi đã dùng chút sức lực cuối cùng gọi điện cho Trì Tẫn Diên.
"Tôi sắp ch*t rồi Trì Tẫn Diên, anh thật sự không muốn nhìn mặt tôi lần cuối sao?"
"Ồ? Vậy sao?" Người ở đầu dây bên kia nghe xong liền bật cười giễu cợt.
Như thể vừa nghe được một câu chuyện cười động trời, giọng hắn lạnh lùng và đầy chán gh/ét:
"Vậy thì cậu đi ch*t đi."
Ha.
Thật nực cười làm sao.
Tôi nhếch mép cười thảm hại, vứt điện thoại sang một bên.
Ký ức cuối cùng đọng lại là thứ nước biển mặn chát tràn vào khoang mũi, cùng cơn đ/au như x/é toạc lồng ng/ực.