Nô Lệ Công Sở và Mị Ma

Chương 14

28/02/2025 18:32

Tôi hơi đờ người, đã bị hắn vòng tay ôm eo kéo vào khu vực thi đấu, ghì ch/ặt ngồi xuống. Giữa tiếng reo hò náo nhiệt, người dẫn chương trình hào hứng bắt đầu bấm giờ.

Tôi phản xạ đẩy hắn ra, Duật Tư siết ch/ặt đùi tôi, bàn tay xoa dịu dọc sống lưng. Liếc mắt qua, thấy Cố Dương đang kéo Kiều Nhiễm theo sát phía sau. Hắn đ/è Kiều Nhiễm vào tường, gi/ận dữ cúi đầu sát mặt người kia.

...Thật vô ích.

Duật Tư không cho tôi phân tâm, tay nắm sau gáy, nụ hôn càng lúc càng sâu. Tôi không theo kịp nhịp độ của mị m/a, ngạt thở, sau gáy tê rần, chân tay nóng ran, hơi thở càng lúc càng rối lo/ạn.

Thôi kệ! Cứ n/ổ tung hết đi!

Dường như kiệt sức, sợi dây th/ần ki/nh trong đầu đ/ứt phựt, tôi đột ngột cắn ch/ặt môi dưới Duật Tư. Môi hắn run nhẹ, tôi lập tức giành thế chủ động, cư/ớp đoạt hơi thở nồng nàn.

Tiếng ồn ào dần nhạt đi, mị m/a khẽ ngửa người ra sau, dẫn dụ tôi đuổi theo cắn x/é. Vẫn chưa thỏa, ngón cái tôi ấn vào khóe miệng hắn, không cho hắn thoát, nghiêng đầu mở rộng lãnh địa cho đến khi giọt nước bóng loáng lăn xuống cổ.

『Xì...』 Duật Tư đ/au đớn.

Tai tôi đột nhiên nóng bừng, vội dừng hôn, ngồi thẳng dậy trừng mắt nhìn hắn. Gương mặt Duật Tư ửng hồng, đáy mắt mê ly tựa say.

Ánh nhìn tôi dính ch/ặt vào vết rá/ch trên môi đỏ thẫm của hắn. Một luồng xung động lâu ngày tựa dòng điện chạy từ ngón chân tê rần bùng lên, bò lên sau ót. Người nóng bừng nhưng tôi lại run lên.

Duật Tư nhận ra thay đổi của tôi. Đôi mắt vàng rực trong veo, im lặng giao hòa cùng ánh nhìn tôi.

Khi hai chúng tôi dừng lại, MC phấn khích hô thời gian. Cố Dương đẩy phắt Kiều Nhiễm ra, chùi miệng bước tới trước mặt tôi, mặt mày bứt rứt khó hiểu.

『Tôi thắng rồi.』

Tôi bất động.

Cố Dương quá hiểu tôi, lập tức đoán ra trạng thái hiện tại. Ánh mắt hắn chợt lướt xuống, sắc mặt tái nhợt.

Búp sen vừa hé nụ.

Duật Tư là con chuồn chuồn đậu lên đó.

『Đã bảo mà, hắn chỉ "bất lực" với mình anh thôi.』

Lần đầu tiên tôi cảm nhận rõ sức mạnh tiềm ẩn trong cơ thể Duật Tư. Hắn bế tôi đứng thẳng người, bước ra khỏi đám đông. Cánh tay rắn chắc của hắn nâng tôi lơ lửng giữa không trung, không chút xao động, cũng chẳng cho tôi đường thoát.

Cố Dương nắm ch/ặt cánh tay tôi: 『Hai người đi đâu?』

Rắc! Một tiếng, tay Cố Dương bị vật gì quất bay, mu bàn tay hằn vệt đỏ.

Đôi mắt vàng của Duật Tư lóe sáng.

『Phần thưởng của anh ở kia kìa.』

Trong lúc Cố Dương sửng sốt, Duật Tư đã dùng bức tường che khuất, ôm tôi biến mất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Em dâu giả câm điếc lừa chiếm nhà, tôi liền mời thông dịch viên tòa án

Chương 9
Em trai Cảnh Phàm sau kỳ thi đại học không may gặp tai nạn trở thành người câm điếc, mọi giao tiếp đều phải nhờ vào vị hôn thê chưa cưới của nó là Chử Hân dùng thủ ngữ truyền đạt. Tôi đưa tiền cho em trai: "Đi thi bằng lái đi, chị đóng học phí cho." Thế nhưng thủ ngữ cô ta ra hiệu lại là: "Chị mày chê mày là thằng tàn phế, đến cái xe cũng không biết lái." Tôi thấy nó đi làm thêm ở công trường: "Bảo nó đừng khuân gạch nữa, đến công ty chị thực tập cho mát." Thủ ngữ cô ta ra hiệu lại là: "Chị mày bảo mày đến công ty nó cũng chỉ là đồ phế vật mất mặt, chỉ xứng làm cửu vạn ở công trường." Cho đến khi em trai gặp tai nạn ở công trường, đôi chân gãy nát, tôi đứng bên ngoài cửa kính phòng chăm sóc đặc biệt khóc nức nở: "Bác sĩ nói vẫn còn nối lại được, dù có tán gia bại sản chị cũng sẽ chữa cho em!" Chử Hân nhìn em trai, nhíu mày ra hiệu bằng thủ ngữ: "Chị mày nói cái chân phế này có nối lại cũng là gánh nặng, bảo mày ký đơn đồng ý cắt bỏ đi, đừng có làm liên lụy đến nó." Em trai trừng mắt nhìn tôi, há miệng cắn rách cả lưỡi.
Tình cảm
0