Xác chết trong bồn tắm

Chương 12

22/04/2024 19:42

Buổi chiều, Lâm Mặc cùng tôi đi đến b/ệnh viện, lúc trở về tôi lại gặp dì Lý ở trong khu dân cư.

Dì Lý lo lắng đi tới, hỏi bác sĩ nói gì.

Tôi hơi mệt nhưng vẫn cố gắng nặn ra một nụ cười, nói: “Không sao ạ, chỉ là trầm cảm nhẹ. Nghỉ ngơi nhiều và uống một ít th/uốc là ổn rồi."

Dì Lý gật đầu, nở một nụ cười an tâm.

“Vậy là tốt rồi! Dì yên tâm hơn rồi.”

Đi đến cửa, tôi quay đầu lại, dì Lý vẫn đứng đó chăm chú nhìn tôi.

Trong lòng tôi cứ cảm thấy kỳ lạ, nhưng lại không biết nó lạ ở đâu.

Khi tôi trở về từ b/ệnh viện, tôi ăn chút gì đó rồi đi ngủ sớm.

Hôm nay tôi quá mệt mỏi nên đã nhanh chóng ngủ thiếp đi.

Trong khi tôi đang ngủ, tôi cảm thấy gió thổi vào mặt vô cùng ngứa ngáy, sau đó tôi lập tức bừng tỉnh.

Nhưng điều đ/áng s/ợ hơn còn ở phía sau.

Lúc này Lâm Mặc đang ngồi ở mép giường lạnh lùng nhìn chằm chằm vào tôi, trong tay cầm d/ao gọt hoa quả.

“Anh làm gì cái gì vậy? Quả nhiên là anh muốn gi*t em!”

Tôi lập tức hất chăn ra định bỏ chạy. Nhưng giây tiếp theo, cánh tay tôi đã bị anh ấy bắt lấy.

“Nhan Nhan, có chuyện gì vậy? Là anh đây!”

Tôi quay đầu nhìn lại, lúc này ánh mắt của Lâm Mặc đã trở lại là ánh mắt mà tôi quen thuộc.

Tôi nhìn kỹ hơn thì thấy con d/ao gọt hoa quả trước đó trong tay Lâm Mặc đã hóa thành một sợi dây chuyền màu trắng bạc.

Lâm Mặc ấm áp nói:

“Nhan Nhan, thật ra bây giờ mới có 9 giờ, anh muốn xem thử em đã ngủ chưa.”

“Anh có chuẩn bị một món quà nhân Lễ Thất tịch* cho em! Em thử xem có thích không?”*Lễ Thất tịch: lễ tình nhân ở Trung Quốc.

Chẳng lẽ đây lại là ảo giác của tôi sao?

Tôi đã uống th/uốc vào buổi chiều vậy tại sao bây giờ tôi vẫn bị ảo giác?

Rõ ràng đang là tháng bảy nhưng tôi lại cảm thấy rất lạnh.

Lâm Mặc nắm lấy tay tôi đi đến phòng khách, nói còn có bất ngờ khác.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0