Gieo Sai Lầm Tôi Gặt Tình Ái

Chương 11

06/01/2025 15:40

"Tôi xong rồi, cậu vào đây đi."

Trong lúc chờ đợi, Bạch Hạ Dật như nhìn thấu điều gì đó, đột nhiên hỏi một câu.

"Tô Húc thích em đúng không?"

Tôi cười đến ngây người.

Cậu ấy thích tôi sao?

Tôi và cậu ấy quen biết nhau cũng thật tình cờ, ban đầu là do tôi đi nhầm phòng, sau đó mới xảy ra hàng loạt chuyện dở khóc dở cười.

Hình như chưa từng có ai nói lời yêu thương.

Tôi lắc đầu.

Bạch Hạ Dật nói tiếp:

"Anh chưa bao giờ thấy cậu ấy để tâm đến chuyện gì khác ngoài học hành và ki/ếm tiền.

Hôm thi hùng biện, anh để ý thấy ánh mắt cậu ấy nhìn em rất khác.

Đặc biệt là lúc anh và em nói chuyện vui vẻ với nhau, mặt cậu ấy đen xì như thể em thiếu n/ợ cậu ấy mấy triệu, ánh mắt như muốn gi*t anh ch*t đi sống lại mấy trăm lần."

Nguyên nhân khiến Tô Húc mặt mày khó chịu không phải là do cuộc thi, mà là do tôi sao?

Thì ra với cái đầu óc "thiên nhiên kêu gọi" của mình, tôi mới là đứa ngốc nghếch.

"Anh gọi em ra không phải để cản trở hai người, mà là để tác hợp cho hai người đấy."

Nghe anh ấy nói vậy, tôi còn tưởng anh ấy muốn "gia nhập" vào cuộc tình của chúng tôi chứ.

"Anh nói với em những điều này là vì muốn nói với em rằng, cậu ấy là người rất tốt và rất xứng đáng."

Bạch Hạ Dật nói ra những lời tận đáy lòng.

Cứ như thể anh ấy là ba tôi, đang trao tay tôi cho Tô Húc trong lễ cưới vậy.

"Cảm ơn anh đã nói cho em biết những điều này."

Bạch Hạ Dật liếc mắt nhìn ra sau lưng tôi, rồi đột nhiên ghé sát tai tôi, nói nhỏ.

"Anh hy vọng em đừng bỏ lỡ cậu ấy."

Sau đó, anh ấy vỗ vai tôi.

"Cậu ấy đến rồi kìa. Anh chỉ có thể giúp em đến đây thôi."

Tôi quay người lại, chỉ thấy Tô Húc đứng trong bóng tối, không thể nhìn rõ biểu cảm trên mặt cậu ấy.

Nhưng khí chất tỏa ra từ người cậu ấy lại khiến tôi vô thức cảm thấy sợ hãi, theo bản năng đưa tay che ch/ặt lấy mông.

Đàn anh này rốt cuộc là giúp đỡ kiểu gì đây?

Quả thật là hại người mà.

7

Khoảnh khắc chúng tôi gặp nhau, Tô Húc bắt đầu "kể tội" tôi với vẻ mặt sa sầm.

"Bình luận viên trong giờ nghỉ còn có thể gọi điện cho người yêu, tại sao cậu không thể dành chút thời gian trả lời tin nhắn của tôi hả?

Cậu bận lắm à? Bận hẹn hò à?"

Tôi "chậc" một tiếng.

"Nói linh tinh cái gì vậy?"

Tô Húc mở màn hình điện thoại ra, đưa tới trước mặt tôi.

Trong điện thoại là ảnh chụp màn hình được phóng to.

Giữa đám đông, Bạch Hạ Dật nghiêng đầu nhìn tôi, còn tôi thì cười đáp lại anh ấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

May Mà Chưa Cong, Mới Gãy Thôi

Chương 6
Sau khi đóng máy, tôi bắt đầu nghi ngờ bản thân thích đàn ông rồi. Nhưng tôi cũng không thể tùy tiện tìm ai đó để thử. Vì vậy, để xác nhận một chút, tôi lại nhận thêm một bộ phim đam mỹ hai nam chính khác. Kết quả chứng minh, tôi và bạn diễn hoàn toàn không có chút phản ứng hóa học nào. Tôi ngây người, cuối cùng cũng hiểu ra. Không phải tôi thích đàn ông. Mà là tôi thích Lận Ngự. Phù… may mà không cong thật, chỉ là toi đời thôi. Tôi vừa thở dài vừa đẩy cửa bước vào, lại nhìn thấy Lận Ngự đang ngồi trên sofa hút thuốc. Ánh mắt anh nhìn tôi lạnh đến đáng sợ. Tôi quay người muốn chạy, nhưng đã bị anh kéo lại ép lên tường. Anh giơ tay chạm lên môi tôi, thấp giọng hỏi: “Hôm nay em quay cảnh thân mật à?” Anh cười, đầu ngón tay xoa nhẹ môi tôi, nhưng trong mắt chẳng có chút ý cười nào. “Cái miệng này đã hôn người khác rồi sao?” Tôi run run lắc đầu. Lúc này anh mới thật sự cười. “Ngoan lắm.” Sau đó cúi đầu hôn tôi.
Cách biệt tuổi tác
Boys Love
Cbiz
4
Bẫy Tình Chương 22: CƯNG CHIỀU