Nữ Phụ Xoay Chuyển Càn Khôn

Giới thiệu truyện tu tiên

13/04/2026 11:40

Bộ này do Én đăng trên MonkeyD nha các bạn:

Tên truyện: Lời Phán Xét Trước Chúng Sinh Tam Giới

Tác giả: Ác Độc Phản Phái

Chuyển ngữ: Trạm Én Đêm

Phu quân Chiến Thần đã công khai moi đan điền, rút gân, róc xươ/ng ta, làm linh lực của ta tán lo/ạn khắp nơi. Hắn nhìn ta bằng đôi mắt lạnh lùng, đầy h/ận th/ù, gằn giọng: “Tô Niệm, ngươi đáng xuống Địa ngục!”

Khi phu quân dùng ki/ếm g.i.ế.c ta, tất cả mọi người đều vỗ tay reo hò. Dưới đài Ph/ạt Tiên, các ki/ếm tiên tụ tập đông nghịt, khuôn mặt tràn ngập phẫn nộ.

“Tô Niệm c.h.ế.t là phải! Phải đền mạng cho sáu trăm vạn tiểu tiên của chúng ta! Những t.h.i t.h.ể nữ tiên bị xâm phạm, sau đó lăng trì từng nhát, m.á.u chảy khắp nơi như hoa Anh túc!”

“Lũ Hồ yêu, trời sinh đã là nghiệt chủng! Dù có thành tiên, cũng không thể thay đổi bản chất thấp kém! Thế mà dám moi đan điền của sáu trăm vạn tiểu tiên của chúng ta, đáng h/ận! Đáng h/ận!”

Mười năm sau, ký ức trước khi ta c.h.ế.t được trích xuất và chiếu lên bầu trời giới Ki/ếm Tiên.

Trên màn hình, một chữ [OAN] to lớn hiện ra. Đám đông lập tức sôi sục…

1.

“Oan uổng? Ả ta làm những chuyện táng tận lương tâm như vậy, thế mà còn thấy mình bị oan? Rốt cuộc là ai đang kêu oan cho nghiệt súc này?”

“Đúng vậy, năm đó vụ án của nghiệt súc này do năm trăm vị Trưởng lão hàng đầu phán quyết, sao có thể sai được?!”

Dưới bầu trời giới Ki/ếm Tiên, các Ki/ếm tiên đứng chật ních, nhìn lên màn hình đang chiếu trên không. Khi Trác Hoa chạy đến và nhìn thấy chữ [OAN] to lớn kia, hắn lảo đảo suýt ngã, may mà kịp thời chống ch/ặt cây gậy trong tay.

Nam Yên từ phía sau đi tới, nhìn thấy dòng chữ trên trời, đáy mắt lóe lên vẻ hung á/c. Sau đó, nàng khoác tay Trác Hoa, nũng nịu nói: “Sư huynh, nghiệt súc này vì lợi ích của M/a tộc mà đ/á/nh g/ãy hai chân của huynh, rồi bỏ rơi huynh. Ả còn tàn sát dã man các tiểu tiên đồng môn của huynh, sao lại có thể oan uổng được chứ!”

Trác Hoa lộ vẻ phẫn nộ, siết ch/ặt hai nắm đ/ấm, gằn giọng: “C/âm miệng! Đừng nhắc đến ả ta với ta!”

“Mau thông báo cho giới Ki/ếm Tiên, để các trưởng lão ra mặt điều tra xem rốt cuộc là kẻ nào gan lớn như vậy, dám kêu oan cho nghiệt súc này!” Dứt lời, hắn ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn chữ “OAN” trên trời, nghiến răng nói: “Nghiệt súc này tàn sát nhiều tiểu tiên vô tội như vậy, cho dù làm lại lần nữa, ta cũng không hối h/ận vì đã g.i.ế.c ả!”

Lúc này, sư đệ của Trác Hoa vội vã chạy tới, vẻ mặt lo lắng: “Sư huynh, không hay rồi! Di cốt của nghiệt súc kia bị đ/á/nh cắp rồi!”

“Còn không mau đi điều tra!”

H/ồn phách của ta lơ lửng trên không trung, nhìn Trác Hoa với vẻ mặt đầy h/ận th/ù, tim không khỏi nhói lên.

“Nghiệt súc này vốn sinh ra từ M/a tộc, việc tàn hại sinh linh vốn là bản tính thấp hèn của chúng! Để tu luyện, nghiệt súc này đã tà/n nh/ẫn moi đan điền của sáu trăm vạn tiểu tiên trong giới Ki/ếm Tiên, quả là đi/ên cuồ/ng!”

“Hừ! Đâu giống như tiểu sư muội của chúng ta, tiểu sư muội vừa xinh đẹp vừa lương thiện, ngay cả khi nhìn thấy một con mèo hoang hay chó hoang bị xe ngựa đụng phải cũng sẽ rơi nước mắt.”

“Không chỉ vậy, nghiệt súc này còn bỏ rơi người thừa kế của giới Ki/ếm Tiên là Trác Hoa, trở thành tình nhân của lão đại M/a tộc, thật là tiện nhân!”

Các Ki/ếm tiên dưới màn hình lớn tiếng trò chuyện, bày tỏ sự c/ăm gh/ét đối với ta. Nhưng lời còn chưa dứt, nội dung trên màn hình lại thay đổi.

Màn hình lúc sáng lúc tối, rồi biến đổi hình dạng. Cuối cùng, cùng với nỗi đ/au khi ký ức bị trích xuất khỏi th* th/ể, một hình ảnh hiện ra trên bầu trời.

Trác Hoa nhìn thấy hình ảnh này, lòng kinh ngạc, đồng tử co rút lại.

Đây là…

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Chi li với vợ, thoáng với người ngoài

Chương 6
Chồng tôi thực hiện chế độ chia đều tiền tuyệt đối với tôi mà người ngoài hay gọi là chế độ AA. Uống một ngụm nước nóng mất một hào, dùng máy giặt một lần mất hai tệ. Ngày mang th/ai tháng thứ tám, tôi móc hết số tiền lẻ tích góp được từ việc làm đồ thủ công ra. "Chồng ơi, em muốn ăn một quả táo, anh c/ắt cho em một nửa thôi cũng được, hai tệ có đủ không?" Chồng tôi nhíu mày: "Phải năm tệ, không có tiền thì nhịn đi, ai bảo cô không đi làm không ki/ếm ra tiền." Tôi chỉ biết nuốt nước miếng, dùng hai tệ đó m/ua một gói dưa muối rẻ tiền nhất để ăn cùng nước lọc. Thế nhưng điện thoại lại hiện lên thông báo chi tiêu từ thẻ phụ của anh ta: "Chi tiêu 30.000 tệ tại nhà hàng Michelin. Ghi chú: Đưa em gái yêu quý đi ăn một bữa ngon cho bớt thèm." Hóa ra... chế độ AA tuyệt đối chỉ nhắm vào người vợ tào khang là tôi. Chiều hôm đó, tôi ôm cái bụng đang đ/au từng cơn bước ra khỏi nhà. Một tài xế xe khách qua đường hỏi tôi có muốn đi bệ/nh viện không. Tôi rụt rè hỏi: "Đi bệ/nh viện cần trả bao nhiêu tiền?" Anh ta ngẩn người một lúc rồi bảo không lấy tiền. Tôi ngồi lên ghế phụ, không chút do dự đi theo chiếc xe không rõ sẽ chạy về đâu đó để rời khỏi thành phố này.
Gia Đình
Hiện đại
0