Phó Việt không nói rõ, nhưng tôi cũng hiểu đại khái anh ta đang ám chỉ ai.
"Gặp một chút đi, dù sao cũng nuôi tôi hơn hai mươi năm rồi."
Thấy tôi đồng ý, anh ta mới cho người dẫn hai người đang đợi ở cửa vào.
Tống Chiêu Hàn g/ầy đi nhiều, bà Trần cũng vậy, hốc mắt hơi trũng xuống, có lẽ thời gian qua không được nghỉ ngơi tốt.
"Tiểu An, con... con có ổn không?"
Tôi khẽ gật đầu. "Cũng tạm."
"Tiểu An, là mẹ sai rồi, mẹ không biết nó đã làm nhiều chuyện sai trái đến thế. Giờ Tinh Quyết đã bị kết án, chịu hình ph/ạt rồi, con đừng gi/ận nữa, về nhà với mẹ được không?"
Đôi mắt bà Trần đỏ hoe, chỉ là tôi cũng hiểu, mình khó lòng quay về được nữa.
Từ khi họ lần lượt chọn đứa con trai kia, tôi đã biết chúng tôi nhiều nhất chỉ dừng lại ở mối qu/an h/ệ nuôi dưỡng mà thôi.
"Tiểu An, anh không cố ý đâu, hôm đó Tiểu Tinh quá sợ hãi nên anh đưa nó về trước, nhưng anh có gom tiền mà, anh không định bỏ rơi em."
Tống Chiêu Hàn cũng đ/au lòng, hắn dường như cùng một lúc đã mất đi cả hai người em trai, điều này với hắn quả là đả kích quá lớn.
Tôi ôm ch/ặt chăn, giọng điệu bình thản.
"Tôi hiểu mà, dù sao cậu ta cũng là con ruột, trong lúc tình thế cấp bách chắc chắn cũng sẽ ưu tiên c/ứu cậu ta."
"Nói cho cùng thì duyên phận giữa chúng ta vẫn là quá mỏng manh, tôi cũng không phải con ruột, rất cảm ơn nhà họ Tống bấy nhiêu năm qua đã có công nuôi dưỡng tôi."
"Chúng ta tính toán một chút đi, quy đổi số tiền đã chi cho tôi bấy nhiêu năm ra, rồi trừ đi viện phí, phí tổn thất tinh thần của tôi cùng với bồi thường của Tống Tinh Quyết đã gây tổn thương cho tôi, tôi sẽ trả lại số tiền này cho nhà họ Tống."
Tôi không muốn ở lại đây thêm nữa, phản bội đã là phản bội, c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ giữa chúng tôi mới là hợp lý.
Nhà họ Tống nuôi tôi hơn hai chục năm, cũng tiêu tốn không ít tiền, để giữ thể diện, tôi đương nhiên phải có chút biểu hiện.
Bà Trần rốt cuộc không nhịn được nức nở, "Tiểu An, ở lại với nhà họ Tống không được sao? Là ba mẹ sai rồi, chúng ta sẽ sửa đổi..."
Biểu cảm Tống Chiêu Hàn cũng không tốt, "Anh không dám mong em tha thứ, chúng ta sẽ cố gắng bồi thường, em có thể dọn về ở..."
Tôi giơ tay ngắt lời, "Thôi, giữa chúng ta kết thúc ở đây thôi, yêu hay h/ận đều quá nặng nề, tôi không muốn nghĩ nhiều nữa. Chuyện bồi thường và hoàn tiền tôi sẽ ủy thác luật sư đến đàm phán."
Nói xong một tràng dài, môi tôi khô lại, Phó Việt nhanh nhẹn đưa tôi ly nước.
"Việt ca, tôi mệt rồi, mời khách về đi."
"Được, An An nghỉ ngơi đi."
Phó Việt sai người đưa hai vị khách ra ngoài.
"Tiểu An! Sao con có thể nhẫn tâm bỏ ba mẹ như thế..."
"Tiểu An..."
"Ồn ào."
Phó Việt nhận xét rồi xoa đầu tôi, "Buồn không?"
Đã từng có.
Giờ đây nhiều thứ đã bị mài mòn, dù có buồn cũng chỉ thoáng qua.
"Cũng ổn, lúc buồn nhất đã qua rồi."
Anh ta lại ôm eo tôi.
"Vẫn còn có tôi ở bên cạnh cậu mà."
"Hửm? Anh lấy thân phận gì để ở bên cạnh tôi? Tôi đã đồng ý cho anh thân phận gì đâu nhỉ?"
Tôi nhướn mày, người đàn ông vừa nãy còn đắc ý giây tiếp theo liền xìu xuống ngay.
"Tôi sẽ nỗ lực để có được một thân phận chính thức."
"Được rồi được rồi, cố lên nhé?"
"Tống Dữ An."
"Hả?"
"Đôi lúc cậu thật sự rất đáng bị đ/á/nh đấy."
"Cắn anh đấy nhé?" Tôi nhe răng.
Anh ta đưa tay ra, "Cắn đi."
Thôi bỏ đi, người đầy cơ bắp chẳng biết cắn vào đâu.