Cổ phiếu nhà họ Giang đang lao dốc.

Thanh danh của Giang Nhất Minh cũng xuống cấp trầm trọng.

Quả nhiên ứng nghiệm lời tiên tri của vị đại sư năm nào.

Nhà họ Từ kịp thời rút lui khỏi mối qu/an h/ệ này, không hiểu Từ Trăn nghĩ gì mà nhất quyết không thừa nhận có qu/an h/ệ nào vượt qua ranh giới bạn bè với Giang Nhất Minh.

Tôi gặp lại ba mẹ mình ở b/ệnh viện.

Mẹ tôi ốm, tôi đến thăm một chút.

Vừa bước vào phòng tôi đã thấy bà ôm tập b/ệnh án cũ của tôi khóc nức nở: "Mẹ xin lỗi Tiểu Thừa, mẹ không biết con từng b/ệnh nặng thế..."

Hồ sơ b/ệnh án vốn được cất trong phòng cũ, ngay cả tôi cũng quên mất nó nằm ở góc nào.

Tôi bình thản đáp: "Không sao."

Bà hỏi khẽ: "Con không muốn tha thứ cho mẹ sao?"

Tôi lặng im. Đây không phải chuyện có tha thứ hay không.

Bà kể nhà họ Giang giờ khó khăn lắm, đối thủ cạnh tranh ra sức hạ thủ khi họ gặp nạn. Vượt qua khỏi cửa ải này thì không sao, không thì gia tộc có nguy cơ sẽ phá sản.

Tôi nhún vai: "Chẳng sao, Giang Nhất Minh sẽ khiến nhà họ Giang hưng thịnh mà."

Thực tế, gần đây Giang Nhất Minh cũng bị đối thủ bôi nhọ. Nhưng họ đâu cần bịa chuyện, phần lớn tin tức tung ra đều là sự thật.

Người sa cơ lỡ vận, ắt sẽ bị thiên hạ nhân cơ hội đ/á đổ. Chuyện thường tình.

Ba tôi sau đó cũng đến. Khác với mẹ, ông không dùng chính sách mềm mỏng mà trực tiếp quát m/ắng tôi bất hiếu, hùng h/ồn lên án tôi hại Giang Nhất Minh, hại cả gia tộc họ Giang.

Sao cũng được. Tôi coi như gió thoảng qua tai.

Không lâu sau lần thăm mẹ ở viện, liền có chuyện xảy ra.

Vị đại sư mà ba mẹ tôi tôn sùng bị bắt.

Tội danh: l/ừa đ/ảo và tội phạm kinh tế.

Cùng bị bắt giữ còn có vài vị tổng giám đốc nổi tiếng, trong đó có người bạn đã giới thiệu "đại sư" cho ba mẹ tôi.

Điều trớ trêu hơn là: Giang Nhất Minh - đứa trẻ ba mẹ tôi nhận nuôi từ trại trẻ mồ côi - hóa ra lại là con riêng của người bạn đó.

Thế nên, chuyện "số mệnh tôi khắc ba mẹ", "bát tự Giang Nhất Minh vượng gia tộc" chỉ là trò l/ừa đ/ảo nhắm vào họ.

Nhưng trong vô số nạn nhân, ba mẹ tôi lại là những kẻ mê muội nhất. Biết được sự thật rồi, họ vẫn không dám tin.

Họ chìm vào mê cung hoang mang, vật lộn giữa hối h/ận và hoài nghi, đổ lỗi cho nhau.

Còn tôi học cách sống cho chính mình.

Như được tái sinh.

Bóng tối năm xưa đã lui xa. Tôi buông bỏ, nhưng không tha thứ. Mắt thấy nhà họ Giang sa sút, mắt thấy Giang Nhất Minh tự chuốc họa vào thân.

Tôi đã có người yêu thương mình.

Bùi Cẩn Yên quả là tay thợ săn kiên nhẫn. Hắn chờ đến ngày tôi tự nguyện bước vào cạm bẫy, cùng chìm đắm với hắn.

Về sau, tôi đăng tải tác phẩm mới - video tôi ngồi đàn hát trước cây đàn piano, góc quay từ phía sau.

Nhưng đoạn cuối bất ngờ xuất hiện giọng nói của tôi và Bùi Cẩn Yên.

Lúc ấy hắn bỗng hỏi: "Em muốn nói gì với những người từng thích em không?"

Tôi suy nghĩ giây lát, đáp: "Nói lời xin lỗi thôi. Thích em khiến họ luôn cảm thấy thua kém người khác."

Chẳng hiểu sao, sau này họ gọi đây là "cảnh khiến fan đ/au lòng nhất năm".

Tôi không trở lại showbiz, nhưng vẫn liên tục ra tác phẩm mới.

Ban đầu họ nài nỉ tôi tái xuất, xuất hiện trên màn ảnh rộng. Vô số công ty ngỏ ý hợp tác, tôi đều từ chối.

Rồi họ chuyển hướng ngòi pháo, lên án các đại gia giải trí bất tài, không thể khiến tôi động tâm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chiêu Vi

Chương 9
Cung biến thất bại, phụ thân bị liên lụy. Đêm trước ngày đày ải, người lấy ra hai thẻ tre, bảo tỷ và ta mỗi người rút một chiếc. Một chiếc gửi gắm cho cố giao Hoài An Hầu phủ, một chiếc gửi gắm cho thuộc hạ cũ. Mẫu thân khẽ ghé tai dặn dò: "Thẻ ngắn là Hầu phủ. Thân xác con yếu nhược, tới Hầu phủ là vừa vặn." Năm năm qua, ta vào Hầu phủ, tỷ đi chốn thôn quê. Ngày tháng ở Hầu phủ như đi trên băng mỏng, thế tử chèn ép, tiểu thư khinh rẻ. Có lần ta dâng trà cho thế tử, người bỗng cười lạnh: "Năm đó phụ mẫu ngươi rõ ràng hứa gả tỷ tỷ ngươi tới, sao lâm trận lại đổi thành ngươi? Ắt là ngươi giở trò, tâm thuật bất chính, mới đẩy Vãn Dao tới chốn thôn dã." Ta ngỡ ngàng cúi đầu. Năm năm sau, phụ thân được minh oan, cả nhà hồi kinh. Tỷ từ quê trở về, dung nhan càng thêm diễm lệ, y phục chỉnh tề, giữa đôi mày chẳng thấy chút khổ sở. Tỷ thấy đôi tay ta đầy vết chai sạn, nghi hoặc hỏi: "Phụ mẫu không để lại chút kim ngân cho ngươi để lo liệu nhân tình ở Hầu phủ sao?" Ta nhìn chiếc vòng ngọc trên cổ tay tỷ, nước ngọc trong vắt, phút chốc liền hiểu ra. Chiếc thẻ năm đó, vốn dĩ là cố ý để ta rút trúng. Lại đến ngày rút thẻ định nhân duyên. Một thẻ là con trai thuộc hạ nơi thôn dã, một thẻ là Hoài An Thế tử. Mẫu thân theo lệ bảo ta rút trước. Ta lắc đầu lùi lại nửa bước: "Ta chẳng chọn ai cả."
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0