Thẩm Nam, Thẩm Nam

Chương 01

09/07/2026 18:41

Lời nói vừa dứt, những ánh mắt nhớp nhúa, cợt nhả và đê tiện kia càng thêm mãnh liệt.

Tôi nhắm mắt lại, không có xe lăn chống đỡ, chỉ có thể bất lực quỳ rạp giữa đám người này.

Cảm giác nh/ục nh/ã bủa vây khiến tôi gần như nghẹt thở.

Bọn họ tựa như lũ rắn đ/ộc đói khát lâu ngày, đang hăm hở xoa tay, chực chờ lao tới.

"Beta cũng có hương vị riêng đấy."

"Đôi chân trắng nõn này, bảo là Omega cũng có người tin..."

Có kẻ huýt sáo đầy vẻ l/ưu ma/nh: "Bé cưng, để anh hôn một cái trước nào."

Vừa nói, gương mặt ấy đã tiến sát lại gần.

Nắm đ/ấm tôi siết ch/ặt, cơ thể run lên vì gi/ận dữ.

Tôi thề, chỉ cần gã dám lại gần thêm chút nữa, tôi sẽ khiến gã ch*t, nhất định tôi sẽ khiến gã phải ch*t!

Lương Phù Niên lặng lẽ quan sát, bàn tay cầm ly rư/ợu lại càng siết ch/ặt.

Đột nhiên, một tiếng "xoảng" vang lên, chiếc ly không chịu nổi mà vỡ nát.

Những lời lẽ dơ bẩn bỗng chốc im bặt, đám người đồng loạt nhìn sang, vẻ mặt khó hiểu.

"Cút." Lương Phù Niên gần như rít từng chữ qua kẽ răng, "Tất cả cút hết cho tao."

Đám người ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu sao đột nhiên hắn lại nổi gi/ận.

"Anh Lương..."

Lời còn chưa dứt, một chai rư/ợu đã đ/ập thẳng vào đầu gã đàn ông kia.

Thủy tinh vỡ tan tành, gã đàn ông m/áu me đầy đầu ngã gục xuống đất.

Những kẻ còn lại sợ ch*t khiếp, lập tức kéo gã kia bò dậy chạy trốn.

Căn phòng bỗng chốc trở nên yên tĩnh.

Sắc mặt Lương Phù Niên không mấy dễ chịu, hắn dừng lại trước mặt tôi.

Hắn không nói một lời, cúi người luồn tay xuống dưới chân tôi, định bế tôi lên.

Tôi tức đến run người, cuối cùng không nhịn được mà đ/ấm hắn một cái.

Đầu Lương Phù Niên bị đá/nh lệch sang một bên, hắn sững sờ hồi lâu rồi mới nhìn tôi với vẻ khó tin: "Anh đá/nh tôi? Mẹ kiếp, anh dám đá/nh tôi?"

Tôi không biết sự ủy khuất của hắn từ đâu mà ra, chỉ quay đầu đi, không muốn nhìn mặt hắn.

Hắn cười lạnh một tiếng: "Tôi đuổi chúng đi, làm anh thất vọng à? Có phải anh muốn bị chúng đ/è xuống lắm không? Anh có thấy mình rẻ tiền không hả, Thẩm Nam?"

Thấy tôi im lặng hồi lâu, lồng ngựk hắn phập phồng dữ dội, hắn đ/á mạnh vào ghế sofa bên cạnh, ch/ửi thề một tiếng rồi sải bước bỏ đi.

Cửa chính đóng sầm lại, cả thế giới bỗng chốc trở nên tĩnh lặng.

Xung quanh là một mảnh hỗn độn, tôi ngã gục giữa đống đổ nát ấy, trên người vẫn đang mặc bộ đồ hầu gái nh/ục nh/ã kia.

Thật thảm hại.

Con người sao có thể thảm hại đến mức này cơ chứ?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm