Nghĩ đến đây,

tôi dừng bước.

“Hôm nay em không đi nữa.”

Người nằm trên giường bệ/nh có gương mặt tái nhợt, mệt mỏi và uể oải.

“Em lại muốn gây chuyện gì nữa?”

Tôi kéo một chiếc ghế, ngồi xuống cạnh giường anh.

“Em là vị hôn thê của anh, em có nghĩa vụ phải chăm sóc anh thật tốt.”

Anh mím môi, giọng điệu cứng nhắc.

“Giữa chúng ta không tồn tại loại nghĩa vụ đó, em không cần…”

Tôi lập tức c/ắt ngang lời anh.

“À đúng rồi, giường dành cho người chăm bệ/nh hơi nhỏ, em có thể ngủ chung với anh không?”

Chung Dữ ngẩn người, trên khuôn mặt tái nhợt hiện lên một vệt đỏ.

“Cái… cái gì cơ?”

Những dòng bình luận lập tức cười ầm lên.

【Nam chính: Ngủ chung với tôi là cái kiểu ngủ chung đó hả? Hạnh phúc đến quá bất ngờ khiến tôi nhất thời không hiểu tiếng người nữa rồi!】

【Aaaa mau phát đường đi! Trai xinh gái đẹp phát đường một chút thì sao chứ? Coi như vì tôi đi!】

【Bé báo con bé mèo tối nay sẽ được sinh ra rồi!】

Đêm đã khuya.

Bên ngoài tuyết rơi.

Nhưng vòng tay của Chung Dữ rất ấm áp.

Tôi lại rúc sâu hơn vào lòng anh.

Rồi chợt nhận ra có gì đó không đúng.

“Anh nhét điều khiển TV vào túi quần à?”

Cơ thể người đàn ông lập tức cứng lại.

Giọng nói căng thẳng, trong bóng tối nghe càng khàn đặc.

“Đó là… khóa kéo quần.”

Trước mắt tôi lại xuất hiện những dòng bình luận.

【Trời đất ơi! Nam chính không chỉ chỗ đó cứng mà miệng còn cứng hơn. Nhà ai có khóa kéo quần to thế hả?】

【Chị em lầu trên làm quần bay thẳng vào mặt tôi rồi đấy, nhưng tôi thích hahaha. Quả nhiên nam chính với nữ phụ có chemistry mạnh hơn nhiều. Trong nguyên tác, anh ấy với nữ chính còn chưa từng chạy xe vượt quá 80km/h nữa cơ!】

【Nam chính, anh có dám nói thật với nữ phụ không? Tối qua anh mơ thấy gì? Nữ chính trong giấc mơ đó là ai???】

Cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của Chung Dữ nóng như sắp bốc ch/áy.

Tôi bỗng muốn bật cười, nhưng nhiều hơn cả là đ/au lòng.

Anh rõ ràng thích tôi đến vậy.

Thế nhưng trong suốt quãng thời gian dài đằng đẵng ấy, tôi lại ép anh trở thành một con nhím luôn sẵn sàng xù gai để đón nhận tổn thương.

“Chung Dữ.”

Tôi khẽ gọi anh.

Yết hầu của anh khẽ chuyển động, thấp giọng đáp một tiếng.

“Ừ.”

Tôi tiếp tục:

“Anh còn nhớ lần năm ngoái em bị ngộ đ/ộc nấm không...”

“Không nhớ.”

Anh ngắt lời quá nhanh, nhanh đến mức giống như đang cố che giấu điều gì.

Trong bóng tối, tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh.

Nhưng có thể cảm nhận được toàn bộ cơ bắp trên người anh đều căng cứng.

Ngay cả nhịp thở cũng cố tình chậm lại, như sợ tôi phát hiện ra điều gì đó.

【Hahahaha, tôi muốn tố cáo! Nam chính nói dối! Anh ấy nhớ hết! Thậm chí còn nhớ hôm đó Ninh Ninh mang tất màu gì nữa kìa!】

【Không chỉ nhớ đâu. Anh ấy còn lấy ngày đó làm ngày kỷ niệm. Điện thoại còn bật thông báo: “Ngày này năm ngoái, Ninh Ninh chủ động hôn mình.” Yêu đến mức hèn mọn luôn rồi được không!】

【Hu hu hu hu, anh Dữ nhà chúng ta bên ngoài lạnh lùng như băng, sau lưng lại lén lút chơi trò tình yêu thuần khiết. Tôi chịu hết nổi rồi!】

【Mọi người đừng chỉ lo đẩy thuyền nữa. Bên nữ chính phát hiện nam chính và nữ phụ có gì đó không ổn, đã bắt đầu chuẩn bị kế hoạch khác rồi.】

Tim tôi bỗng thắt lại.

Kế hoạch khác?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
81.54 K
4 Hàng xóm ngon lắm Chương 11
7 Ai cũng ngã thôi Chương 11
9 Áp lực cực cao Chương 13
10 Bánh nhân thịt Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm