6

Tôi đưa Lâu về trường nằm đó, đến phòng y tế của trường.

Giáo viên y tế là một ông lão tuổi tác đã cao, vừa thấy Lâu liền vịn kính mắt than thở: “Lại là am à? Em đứa nhỏ này như thế nào ba ngày hai bữa liền làm cho cả người đầy vết thương, thân thể khỏe mạnh cỡ nào cũng không chịu được đá/nh đ/ấm mỗi ngày vậy đâu, đá/nh nhau không phải việc gì tốt em có biết không…?”

Cậu ấy cũng không đá/nh nhau, đó là đơn phương bị đá/nh.

Tôi cười cười, hai tay đặt ở trên vai Lâu ấn cậu ấy ngồi xuống.

Lại thuận tay vén tóc cậu: “Nghe chưa, sau này không được đá/nh nhau nữa.”

“Mau mau mau vén ống quần lên cho thầy xem, vừa rồi trên đường tới đây cậu đi khập khiễng, mau nhìn xem trên chân bị thương chỗ nào.”

Lâu Tuân nghe lời cúi đầu, nhưng tay nửa ngày không động đậy.

Sự kiên nhẫn của tôi mất hết, nhíu mày, khẽ "chậc" một tiếng: “Còn x/ấu hổ? Cậu với tôi có cái gì mà ngại với ngùng?”

Ở chung nhiều năm như vậy, nơi nào của cậu ấy tôi chưa thấy qua chứ?

Tôi đứng đó mắt nhìn thoáng qua, đ/è nén xúc động muốn hung hăng véo một cái trên mặt cậu, trực tiếp ngồi xổm trước mặt Lâu, chậm rãi vén ống quần cậu lên.

Đầu ngón tay cách đồng phục mỏng manh một tầng vải vóc một đường hướng lên trên, trước nhẹ nhàng đụng tới mắt cá chân của cậu, sau đó là HE nhỏ…(???)

Trên bắp chân, một mảng lớn vết thương nhìn thấy mà gi/ật mình.

Đỏ tím đan xen, chỗ bị thương nặng thậm chí còn lộ cả th!t ra ngoài.

Cái này nếu là đặt trên người người khác, hiện tại có thể đã ngay cả đứng cũng khó khăn.

Mệt cậu ấy vừa rồi một câu còn chưa nói được đã đi theo phía sau tôi xa như vậy.

Sắc mặt giáo viên cũng trở nên nghiêm túc.

Ông kiểm tra vết thương cho Lầu xong, cầm dụng cụ cẩn thận bắt đầu làm sạch vết thương.

Bông gòn vừa chạm vào da xung quanh vết thương, sắc mặt Lâu Tuân lập tức tái nhợt đi vài phần, cắn ch/ặt môi dưới theo bản năng rụt người về phía sau.

Dừng một chút, cậu nhỏ giọng mở miệng, nói câu đầu tiên kể từ khi bước vào phòng y tế.

“đ/au.”

Thầy y tế nhíu mày đến mức có thể kẹp ch*t con ruồi, không vui nhìn thoáng qua:

“Ráng chịu đ/au.”

“Trốn cái gì, con trai gì đâu mà yếu ớt dữ vậy?”

Tôi đứng dậy, cười hì hì đưa tay xoa đầu Lâu, mạnh mẽ ấn vào lòng tôi: “Cậu vẫn luôn kiêu ngạo như vậy.”

Lại cúi đầu nói với Lâu: “Cậu nép vào lòng tôi, đừng nhìn xuống.”

“Không nhìn thấy sẽ không đ/au.”

Lâu Tuân giãy dụa một chút.

Đổi lấy thầy giáo tức gi/ận la to một tiếng: “Lại lộn xộn cái gì?!”

Cứ thế mà bất động.

Tôi thuận theo chiều gió ôm ch/ặt Lâu Tuân, lại thuận tay xoa xoa đầu cậu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ta có con dao thiến lợn, ai không nghe lời ta thiến kẻ đó

Chương 13
Giới thiệu: Trần Kiều Kiều xuyên không thành con gái của một đồ tể, năm tuổi học nghề thiến heo, tám tuổi dùng một dao khiến ông nội phải ghi lòng tạc dạ, mười tuổi khiến cha phải tu tâm dưỡng tính, mười sáu tuổi lại trừng trị gã hôn phu lừa hôn. Từ đó, nàng mở tiệm "thiến heo", giúp Lai Đệ thoát khỏi bạo hành gia đình, hỗ trợ tiểu thư họ Lý dạy dỗ gã chồng ở rể, vạch trần chiêu trò thao túng tâm lý cho phu nhân Thừa tướng, thậm chí thâm nhập vào cung đình, phò tá công chúa lên ngôi hoàng đế. Từ chốn thôn quê đến kinh thành, nàng dùng một con dao chém sạch những bất công trên đời, cuối cùng được ban tặng kim bài "Phụng chỉ thiến heo", trở thành một nữ quan huyền thoại. Truyện sảng văn, nữ cường, báo thù lật ngược thế cờ, tình tiết liền mạch, lôi cuốn.
Nữ Cường
19