Editor: Hyna Nguyễn

————————-

Oản Oản chạy từ 1000m, 3000m đến 5000m, mãi đến mười ngàn mét, thần sắc của Thập Nhất cùng tiểu hộ vệ từ kh/inh thường đến kh/iếp s/ợ đến kinh sợ, cuối cùng trố mắt nghẹn họng.

Thập Nhất nhìn đồng hồ bấm giây trong tay, nuốt nước miếng, nghiêng đầu hướng về ông chủ nhà mình nhìn một cái.

Người này yêu cầu ba tháng phải đạt chuẩn… Người ta mới thích ứng 1000m mà thôi cũng đã sinh long hoạt hổ đó có được không?

Quả thật là… Quá bi/ến th/ái rồi…

Thật ra thì ngay từ đầu hắn cũng cho là Diệp Oản Oản chẳng qua là khí lực khác với người thường, không nghĩ tới thể năng cũng đ/áng s/ợ như vậy.

Cho nên, hắn thực sự đã… Không có gì để dạy nữa mà…

Kết quả, Thập Nhất mới vừa nghĩ như thế, liền đối mặt với con ngươi lấp lánh đầy mong đợi của Diệp Oản Oản: “Huấn luyện viên Thập Nhất, tôi đã chạy xong rồi a! Tiếp theo chúng ta phải học cái gì?”

Cổ họng Thập Nhất nghẹn một cái, hướng ánh mắt về ông chủ nhà mình c/ầu x/in giúp đỡ.

Tư Dạ Hàn nhìn về phía Oản Oản đang ở bên cạnh, hỏi: “Em muốn học cái gì?”

Diệp Oản Oản lập tức mở miệng đáp: “Tất nhiên là thực chiến rồi! Chỉ là chạy bộ khẳng định không có ý nghĩa a!”

Tư Dạ Hàn: “Để cho Thập Nhất dẫn em đi sân huấn luyện.”

Diệp Oản Oản gật đầu liên tục: “Được nha được nha! Bảo Bảo anh không cần đi theo em nữa rồi, đến thời gian châm c/ứu, chờ em huấn luyện xong liền đi đến chỗ bác sĩ Tôn tìm anh!”

Tư Dạ Hàn: “Ừm.”

Thập Nhất từ đầu tới cuối đều không cách nào phản kháng: “…”

Sân huấn luyện.

Lúc sáng sớm, một vệt gió nhẹ thổi qua, làm tâm tình thêm thoải mái, thoáng chút không còn sót lại một tia buồn ngủ nào cả.

“Huấn luyện viên Thập Nhất, tôi tới rồi!” Diệp Oản Oản đã đổi quần áo huấn luyện, đem tóc dài tới thắt lưng cột thành đuôi ngựa, thoạt nhìn tư thế đầy hiên ngang.

“Được…” Thập Nhất nhìn về phía Diệp Oản Oản, chật vật gật gật đầu.

“Huấn luyện viên Thập Nhất, chúng ta hôm nay học cái gì?” Diệp Oản Oản mong đợi hỏi.

“Uhm, như vậy đi, hôm nay dạy cô một chút kỹ xảo cận chiến đi!” Sau một hồi trầm tư, Thập Nhất đưa ra quyết định của mình.

Dốc hết sức lực vượt ngàn khó khăn, thời điểm đêm đó tại quầy rư/ợu, Diệp Oản Oản chủ yếu là dựa trên ưu thế về lực lượng, nếu như cộng thêm kỹ xảo cận chiến, hiệu quả sẽ thành công gấp bội.

Diệp Oản Oản mặt đầy vẻ hưng phấn nói: “Huấn luyện viên Thập Nhất kỹ xảo cận chiến ở bên trong Ám Vệ là vô cùng lợi hại đi!”

Nghe xong, Thập Nhất mặt đầy vẻ ngạo nghễ, mới vừa muốn mở miệng nói gì, thần sắc lại nhanh chóng ảm đạm xuống.

Trước kia mới vừa trở thành Ám Vệ, hắn đối với chiến lực đá/nh cận chiến của mình, mười phần tự tin, chưa bao giờ sợ hãi bất luận kẻ nào, thậm chí mấy lần tranh đoạt cho vị trí tổng đội trưởng Ám Vệ.

Nhưng mà, mỗi một lần đều thua ở trong tay Lưu Ảnh, gần như không có sức lực gì.

Sau đó, Thập Nhất mới rõ ràng biết được, kỹ xảo cận chiến cùng chiến lực của hắn, nhiều lắm chỉ có thể xếp hạng hai.

Chức vị tổng đội trưởng tuy là mộng tưởng của hắn cho tới nay, nhưng lại chưa bao giờ có thể thực hiện được, Lưu Ảnh giống như là một tòa tháp không thể vượt qua, không ai có thể vượt qua hắn được…

Tuy nói, hắn bây giờ đã là tổng đội trưởng, nhưng cũng chỉ là tạm thay mặt, sau đó không lâu sẽ đến thời gian tuyển chọn cho vị trí đội trưởng Ám Vệ, hắn vẫn sẽ như cũ, vẫn thua ở trong tay của Lưu Ảnh mà thôi.

Bây giờ cái thân phận Ám Vệ tạm thay mặt đội trưởng này, đối với Thập Nhất mà nói, cũng không phải là vinh dự, mà giống như là lời nguyền nào đó, thời khắc nhắc nhở cùng châm chọc hắn…

“Huấn luyện viên Thập Nhất …” Diệp Oản Oản thấy thần sắc của Thập Nhất khó coi, cau mày nói.

“Ồ… Không có gì.” Thập Nhất lấy lại tinh thần, đem tâm trạng thu lại, nhìn lấy một thân trang phục quần áo huấn luyện Diệp Oản Oản nói: “Kỹ xảo cận chiến, đều là cách xưng hô từ tây phương, mà tại quốc gia của chúng ta, lại được gọi là võ học, là một loại hoặc là quyền cước hoặc là binh khí mà chỉ cần đưa ra thôi đối với địch nhân sẽ trở thành một đò/n chí mạng.”

“Nghe bộ rất lợi hại nha.” Diệp Oản Oản gật đầu đáp.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Con trai thật giả mạo, lòng mang ý đồ xấu

Chương 11
Sau một lần say rượu, tôi mang thai. Nhưng lại chẳng nhớ đứa bé là con của ai. Tôi đi hỏi thanh mai trúc mã, cậu ấy nhìn tôi với vẻ mặt đầy chán ghét. "Loại người nửa nam nửa nữ như cậu, ai mà thích cho nổi?" Tôi dò hỏi vị hôn phu, anh khẽ nhíu mày. "Lục Phàm, tôi đã nói từ lâu rồi. Dù cậu mới là cậu chủ thật của nhà họ Lục, thì người tôi công nhận cũng chỉ có Lục Dữ Bạch." Tôi siết chặt vạt áo, xấu hổ cúi gằm đầu. Ai ai cũng yêu quý cậu chủ giả Lục Dữ Bạch, còn hận tôi vì đã quay về cướp mất vị trí vốn thuộc về cậu ta. Đêm đó, cả người tôi khó chịu đến mức không sao ngủ nổi. Thế nhưng, Lục Dữ Bạch – người luôn nhằm vào tôi lại gõ cửa phòng. "Anh, có phải chân anh bị thương rồi không? Em mang thuốc đến bôi giúp anh."
109
3 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 375: Trong Núi Không Biết Tháng Năm
11 An Lan Năm Tháng Chương 18
12 NGƯỜI TRONG TÂM KHẢM Chương 8 HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lời Ngỏ

Chương 6
Song thân đón ta từ chốn thôn quê trở về để tham dự kỳ tuyển phi của Thái tử. Hoàng hậu ban ý chỉ, sai ma ma mang y phục cùng trang sức đến cho các vị quý nữ. Muội muội liền đoạt lấy phần của ta. Khi ta định tiến lên đòi lại, mẫu thân liền quát mắng: 'Uyển nhi sắp trở thành Thái tử phi, ngươi là tỷ tỷ, nên nhường nhịn nó một chút'. Sau đó, vì muốn nhường muội ấy, ta cố tình để bản thân bị loại. Uyển nhi thuận lợi gả cho Thái tử, còn ta lại bị phụ thân gả cho Lục Cảnh, thanh mai trúc mã của muội ấy. Sau khi thành thân, chàng cùng ta tương kính như tân, mọi sự đều chiều ý ta. Ta ngỡ rằng bản thân cuối cùng đã tìm được hạnh phúc. Trước lúc lâm chung, Lục Cảnh tay siết chặt một chiếc trâm bạc, thốt rằng: 'Nàng chung quy vẫn không thắng nổi nàng ấy, nguyện kiếp sau không còn phải cùng nàng gắn kết'. Chiếc trâm đó ta nhớ rõ, chính là của Uyển nhi. Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về thời điểm tuyển phi. Ta liền đoạt lại y phục, lạnh nhạt nói: 'Nếu muội muội thực sự muốn, hãy tự mình đi cầu xin Hoàng hậu'.
Cổ trang
Cung Đấu
Trọng Sinh
10
Kính Hoa Từ Chương 10
Hừng đông Chương 7