Anh Mãi Mãi Yêu Ánh Trăng

Chương 19

11/08/2026 22:29

Lúc Từ Vãn Tinh bị đuổi đi, cô ta trông rất thất thần.

Dương Cảnh Chi không phải là người có lòng bao dung.

Anh c/ăm gh/ét những lời đồn đại năm đó, dĩ nhiên cũng sẽ không có sắc mặt tốt với Từ Vãn Tinh.

Dương Cảnh Chi bình thường không hay nói bậy.

Nhưng anh là học bá, có thể không dùng một từ dơ bẩn nào mà vẫn khiến đối phương ám ảnh cả đời.

Có lẽ từ nay về sau Từ Vãn Tinh sẽ không dám gặp lại anh nữa.

"Anh không sao chứ?" Tôi nhìn Dương Cảnh Chi, vết thương của anh rất nhẹ, cũng đã được xử lý qua: "Có ảnh hưởng đến công ty của anh không?"

"Yên tâm đi, không có vấn đề gì lớn. Nhưng Tiêu Huy thì phải kh//âu mấy mũi."

"Kh//âu mấy mũi là còn nhẹ cho hắn rồi, chúc cho cái gã khốn đó bị hủy dung luôn đi."

Dương Cảnh Chi đột nhiên cười: "Thế này mới đúng."

"Cái gì?"

"Thế này mới là em, đã bao lâu rồi em không nói những lời tùy hứng như vậy? Nói thêm vài câu nữa đi, anh muốn nghe."

"Cái lũ làm ăn kinh doanh ch*t ti/ệt, toàn là một đám l/ừa đ/ảo."

"Còn gì nữa?"

"Th!t lợn lại tăng giá rồi, thế này còn để cho người ta sống không?"

"Rất tốt, tiếp tục đi."

"Tăng ca cái con khỉ, tôi muốn ở nhà xem TV rồi ngủ."

"...Em đang phàn nàn về anh đấy à?"

"Em không có, em nào dám."

"Chỉ có em mới dám."

Ánh nắng chiếu trên mặt tuyết, hai chúng tôi cứ thế cãi nhau suốt quãng đường.

Bỗng nhiên như thể quay về thời sinh viên.

Tôi trút hết những cảm xúc kìm nén bao năm qua, nói rồi lại bật khóc.

"Anh đợi em được không? Em muốn trả hết tiền cho anh."

Dương Cảnh Chi lại bắt đầu luống cuống.

"Em đang nói gì vậy? Với lại, tại sao lúc trước lại đột nhiên tức gi/ận? Anh tự ý trả tiền cho em là không đúng, nhưng em cũng không thể không để ý đến anh chứ."

"Anh coi em là gánh nặng, em làm sao dám để ý đến anh?"

"Gánh nặng?" Dương Cảnh Chi nhíu mày: "Ai nói vậy?"

"Từ Vãn Tinh..."

Khoan đã, không lẽ là cô ta ly gián?

Nhưng ảnh chụp màn hình chắc chắn không phải giả.

Tôi lôi đoạn chat ra.

Dương Cảnh Chi xem xong rất tức gi/ận.

"Người anh nói đến hoàn toàn không phải là em!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Em Đừng Khóc Mà

Chương 15
Năm thứ năm tôi mặt dày bám riết lấy Tần Độ Xuyên. Cuối cùng thì anh ấy cũng mệt mỏi rồi. Trong căn phòng trọ cũ nát, khuôn mặt thanh tú của người đàn ông vương nét mỏi mệt. "Trần Dung, lần này cậu lừa tôi ra đây lại vì lý do gì?" "Đau ốm, tai nạn, hay lại là cái màn tự sát mà cậu hay nói?" Anh ấy khựng lại một giây, bất lực nói. "Ngày mai là sinh nhật tôi." "Nếu được, tôi hy vọng cậu có thể biến mất một ngày, để tôi được yên tĩnh một chút, có được không?" Tôi tựa lưng vào đầu giường sắt, miệng ngậm điếu thuốc, khẽ sững người. "Được thôi, chuyện này đơn giản mà." Nhìn đồng hồ đếm ngược sinh mệnh trên cổ tay đang cạn dần vì phải tránh xa người đàn ông này. Tôi lười biếng bật cười một tiếng. Phiền thật đấy, sau này chẳng thể bám lấy anh được nữa rồi. "Vậy thì chúc anh sinh nhật vui vẻ trước nhé." Lần này không có tôi, chắc chắn anh ấy sẽ rất vui.
26.78 K
7 Lựa chọn Chương 10
11 Eo Mỹ Nhân Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm