Tôi đã chắc chắn.

Chu Hoán người này có vấn đề.

Ngay cả thói quen nhỏ như việc tôi không ăn rau mùi mà hắn cũng biết.

Chẳng lẽ hắn âm thầm điều tra tôi?

Nhưng tôi chỉ là một thằng nghèo, hắn điều tra tôi để làm gì?

Ăn xong bữa cơm trong lúc lơ đễnh, uống th/uốc xong, đầu óc tôi quay cuồ/ng.

Vẫn chưa nghĩ ra.

Chu Hoán thay nước nóng vào túi chườm, trực tiếp nhét vào lòng tôi:

"Trưa nay cậu ngủ một lát đi, trước giờ học tôi sẽ gọi cậu!"

Nói xong còn sờ trán tôi, vô cùng tự nhiên.

Đến Trình Lê cũng phải thốt lên: "Qu/an h/ệ của hai cậu sao đột nhiên tốt thế?"

Chu Hoán như bị chạm đúng chỗ vui, khẽ nhướng mày: "Không được à?"

"Được được được!" Trình Lê vừa nói vừa trèo lên giường, "Lạnh ch*t đi được!"

Nhìn tôi chui vào chăn, Chu Hoán thu dọn đồ ăn thừa, xách túi rác đi ra ngoài.

Trước khi đi còn đặc biệt dặn dò: "Tôi sẽ về ngay, cậu yên tâm ngủ đi!"

Tôi theo phản xạ gật đầu đáp lại.

Đầu óc mơ hồ xoay chuyển, nghĩ về lý do tại sao Chu Hoán lại tiếp cận tôi, rồi lại nghĩ về sự chăm sóc tỉ mỉ của Chu Hoán dành cho tôi trong hai ngày qua.

Cuối cùng, sờ vào chiếc túi chườm nóng đến mức hơi bỏng tay, tôi mơ màng ngủ thiếp đi.

Tỉnh dậy thì Chu Hoán đã về tới nơi.

Vừa ngồi dậy, bóng người hắn đã lập tức áp sát, thoáng cái đã trèo lên giường: "Cậu dậy rồi à?"

Đôi mắt như cún con đầy phấn khích: "Tôi vừa về nhà lấy quần áo, trời càng lạnh rồi, cậu phải mặc thêm vào!"

Chu Hoán một tay cầm áo lông vũ, miệng lẩm bẩm: "Không phải đồ mới đâu, là quần áo cũ của tôi, để không cũng phí, cho cậu mượn tạm!"

Có lẽ sợ tôi không chịu mặc đồ mới, hắn không nói hai lời, trực tiếp mặc vào cho tôi.

Động tác kéo khóa áo vô cùng thành thạo.

Tôi vừa tỉnh giấc còn đang ngơ ngác, ánh mắt dán ch/ặt vào Chu Hoán.

Ngoại hình của Chu Hoán được cả trường công nhận, ai cũng nói đôi mắt phượng của hắn khi liếc nhìn người khác vừa lạnh lùng lại vừa kiêu ngạo.

Nhưng nhìn đôi mắt long lanh trước mặt... hình như tôi chẳng nhớ nổi dáng vẻ trước đây của hắn nữa rồi.

Áo khoác lông vũ giữ ấm rất tốt, thậm chí hơi tốt quá.

Nếu không thì tại sao mặt tôi lại bắt đầu nóng lên chứ?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đời này an lạc

Chương 9
Ta đã để mắt tới hôn phu của muội muội, dùng hết thủ đoạn để cướp về. Đêm động phòng, Bùi Ngộ Chu phát hiện cưới nhầm người, định bỏ đi ngay lập tức, nhưng bị ta cưỡng ép giữ lại. Từ đó, hắn coi ta như kẻ thù không đội trời chung, hận đến mức muốn ta chết đi sống lại. Cho đến năm thứ ba, gia đình ta bị tịch biên, gia đình tan nát. Trên đường lưu đày, ta mắc bệnh dịch, Bùi Ngộ Chu ngày đêm không ngủ chăm sóc ta. Khi ta khỏi bệnh thì hắn lại lâm bệnh nặng. Trước khi chết, hắn cầu xin: "Khương Nghiên Chi, ngươi có thể cút ra ngoài không? Ta không muốn nhìn thấy ngươi trước khi chết." Ta lủi thủi bước ra khỏi phòng, Bùi Ngộ Chu châm lửa đốt căn phòng ấy. Hắn không muốn để lại cho ta dù một mảnh xương. Sau khi trọng sinh, trong tiệc đính hôn của muội muội, ta lại một lần nữa gặp Bùi Ngộ Chu. #bere
4.4 K
11 Long Quách Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Bị Alpha Cưỡng Ép

Chương 7
Tôi là tấm bia đỡ đạn beta ở học viện quý tộc, tôi dùng mái tóc đen dày cùng cặp kính đen che đi đôi mắt u ám của mình. Đối lập hoàn toàn với tôi là hội trưởng hội học sinh Phó Thanh Từ. Hắn là alpha đỉnh cao, xuất thân danh giá, vẻ ngoài lạnh lùng kiêu sa lại mang nét thanh tú tuyệt trần. Bề ngoài, chúng tôi chẳng có điểm chung nào. Thế nhưng hội fan cuồng của hắn lại cực kỳ ghét bỏ tôi: "Dụ Mộc có tư cách gì mà lại được ngồi chung bàn với hội trưởng? Như ruồi nhặng phiền toái chết đi được!" "Là beta tầm thường thôi, nghe đâu vào đây bằng học bổng đặc biệt. Cả người bốc mùi như bãi rác vậy!" "Khiếp quá, Dụ Mộc chết tiệt! Đừng có mà xuất hiện quanh nam thần nữa!" Nhưng bọn họ đâu biết rằng, mỗi đêm alpha đỉnh cao ấy lại vén mái tóc dày của tôi để trao những nụ hôn cuồng nhiệt. Hắn còn gục đầu vào giữa đùi tôi, hỏi đi hỏi lại như kẻ cuồng si: "Bao giờ em mới chịu công khai chuyện tình của chúng mình?"
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
423