NGƯỜI MAI TÁNG

Chương 101: Số mệnh là như vậy

15/07/2025 17:53

Lúc này, tôi vừa lùi lại vừa dùng một tay tạo lôi quyết. Con tiểu qu//ỷ này đang kh/ống ch/ế Hoàng Đại Lực, nếu tôi tiến gần một chút, sẽ kích động đến tiểu qu//ỷ.

Loại tiểu qu//ỷ này một khi tức gi/ận, chắc chắn sẽ chọn đi xuống hoàng tuyền cùng với Hoàng Đại Lực.

Vì Hoàng Đại Lực đã nuôi nó lâu như thế, cho dù không có qu/an h/ệ huyết mạch, nhưng linh h/ồn đã được buộc ch/ặt lại với nhau!

“Cút đi cho tao!!”

O//án khí của con tiểu qu//ỷ này rất lớn, không ngừng đẩy tôi lùi lại, tôi đã lùi đến cửa lớn rồi, nhưng con tiểu qu//ỷ vẫn không buông tha cho Hoàng Đại Lực.

Không còn cách nào khác, hiện giờ tôi chỉ có thể dùng một tay tạo lôi quyết, tận dụng lúc tiểu qu//ỷ không chú ý tung ra cú đ/á/nh, một phát trúng đích.

“A a!”

Ngay khi mắt tôi đã ngắm chuẩn mục tiêu, Hoàng Đại Lực đột nhiên phát ra tiếng kêu mãnh liệt, dường như cơ thể đang phản kháng lại tiểu qu//ỷ, giúp cho tôi nhìn thấy cơ hội!

“Chính là lúc này!”

Tôi tiến lên năm bước, nâng tay lên đ/á/nh lôi quyết trúng vào đầu tiểu qu//ỷ.

Quả nhiên, một phát trúng đích, tiểu qu//ỷ bị đ/á/nh bay ra vài mét, tôi nhân cơ hội kéo Hoàng Đại Lực về phía sau, sau đó lấy ra một lá bùa, cắn đ/ứt ngón tay, vẽ một lá bùa trấn sát với tốc độ nhanh nhất.

“Tứ phương thủ hộ, nhất phương thổ địa, thiên linh địa sát, vạn trần phục âm.”

“Thiên Phá!”

Bùa trấn sát đ/á/nh lên sàn nhà, cả căn biệt thự bắt đầu dâng lên luồng âm khí màu trắng.

Tiểu qu//ỷ bị kinh sợ, vội vàng tìm chỗ trốn, nhưng lần này tôi không cho nó cơ hội nữa, xông đến phía bức linh tượng sơ sinh trên bệ thờ, trực tiếp đạp linh tượng xuống sàn nhà, cắn răng giẫm nát nó.

“A a a!”

Xung quanh vang lên tiếng la hét của một đứa trẻ sơ sinh, cực kỳ gh/ê r/ợn, giống như thứ âm thanh m/a qu//ỷ lan truyền vang trong tai làm người ta suýt nữa mất đi lý trí.

Hoàng Đại Lực thở dốc, khi cậu ta quay lại nhìn người vợ đang nằm trong vũng m//áu, sắc mặt tràn ngập sự tuyệt vọng, cậu ta từ từ đi tới, quỳ xuống trước th//i th//ể.

“Không... đây không phải là sự thật!”

Lúc này tôi cũng bất lực, đi đến cạnh cậu ta nói: “Chia buồn với cậu!”

“Cô ấy không thể ch3t, Tử Phàm, chắc chắn cậu có năng lực c/ứu sống cô ấy phải không? Xin cậu đấy, nhất định phải c/ứu sống cô ấy!”

Đối mặt với người đã ch3t, tôi cũng bất lực lắc đầu, thở dài nói: “Tôi không phải là bác sĩ, hơn nữa, cô ấy đã ch3t từ lâu rồi, không c/ứu sống được!”

“Cô ấy là con gái của phó thị trưởng, trong bụng cô ấy còn có con của tôi!”

Hoàng Đại Lực gần như sụp đổ, nhưng chuyện đã đến nước này thì có thể làm gì được nữa?

Đây là lựa chọn của cậu ta, cũng là tội lỗi của chính cậu ta, xuất hiện kết quả như vậy, không ai có thể giúp cậu ta được.

“Đại Lực, nuôi tiểu qu//ỷ không phải là một lựa chọn sáng suốt đâu, nếu ngày xưa cậu không đi cầu tiểu qu//ỷ, tự mình nghĩ cách giải quyết vấn đề, thì có lẽ hôm nay cậu đã được hưởng thụ niềm vui thành công chứ không phải là nỗi đ/au mất vợ.”

“Mau đưa th//i th//ể đến nhà tang lễ đi!”

Tôi chỉ nói vài câu rồi từ từ xoay người bước ra khỏi cửa. Thế nhưng, khi quay đầu, lại thấy Hoàng Đại Lực đang dùng ánh mắt o//án h/ận nhìn chằm chằm vào bức linh tượng trẻ sơ sinh.

“Thôi vậy…” Tôi cũng lười nói thêm, tiếp tục đi ra ngoài.

Đúng lúc tôi lên xe, thì chợt ngửi thấy mùi khét, mà mùi khét này tỏa ra từ căn biệt thự.

Tôi vội vàng xuống xe, nhưng nhận ra đã quá muộn rồi.

Hoàng Đại Lực đã đ/ốt ch/áy toàn bộ căn biệt thự, quyết định ch/ôn thân trong biển lửa cùng với vợ và đứa con chưa chào đời của mình, có thể nhìn ra được sự tuyệt vọng trên khuôn mặt cậu ta lúc này.

Một người không có sự chống đỡ của tín ngưỡng, trong khoảnh khắc suy sụp tuyệt vọng, sẽ đi đến cực đoan, chính là cái ch3t.

Tôi lặng lẽ nhìn căn biệt thự bốc ch/áy dữ dội, bên tai vang lên những tiếng la hét chói tai.

“Haizzz, đây chính là số mệnh!”

Không hiểu sao khi bản thân cảm thấy cực kỳ bất lực, tôi luôn dùng câu nói này để giải thích.

Trở lại xe, những kỷ niệm trước kia với Hoàng Đại Lực hiện lên trong đầu tôi, có lẽ tôi cũng là người hoài niệm, đọan ký ức đó vẫn cực kỳ sâu sắc.

Nhưng nghĩ lại, Hoàng Đại Lực dường như không yếu đuối như vậy, có thể là do cậu ta đã thay đổi.

Tôi cười khổ, khởi động xe phóng đi, vừa lái xe vừa gọi điện cho đội c/ứu hỏa.

Khoảng nửa tiếng sau, tôi trở về nhà. Khi lên lầu, bầu trời bên ngoài đã dần sáng hơn, tôi nhìn đồng hồ, đã rạng sáng rồi, ánh nắng mặt trời sắp sửa x/é toạc bóng đêm.

“Lại không được ngủ ngon!”

Tôi cảm thấy mình đã làm việc vô ích cả đêm, người không c/ứu được, ngủ không ngon giấc, quả nhiên nên nghe theo lời chú Tần, bớt quan tâm chuyện của người khác đi.

“Cạch!”

Tôi lặng lẽ đẩy cửa ra, phát hiện Lam D/ao đã dậy, vừa từ phòng tắm đi ra nhìn tôi.

“Anh Tử Phàm, anh đã đi đâu vậy?”

Tôi hít sâu một hơi, cười nói: “Anh đi ra ngoài làm chút việc, sao em dậy sớm thế?”

Lam D/ao xắn tay áo lên, nụ cười rạng rỡ nở trên môi.

“Em muốn làm bữa sáng cho anh!”

“Nhà bếp ở đây anh chưa bao giờ dùng đến, một ngày ba bữa anh đều ăn ngoài, lười xuống bếp.”

Lam D/ao là đứa trẻ vùng núi, nấu ăn hay làm việc nhà gì đó cực kỳ giỏi, nhưng mà không bột đố gột nên hồ, trong nhà không có gì cả, có thể nấu được gì?

Hết cách, tôi đưa cho cô ấy chút tiền, bảo cô ấy xuống dưới m/ua đồ ăn sáng về.

Nhưng Lam D/ao lại nói: “Sao phải lãng phí tiền vậy, để em m/ua ít nguyên liệu về, sau này mỗi ngày đều làm bữa sáng cho anh ăn!”

“Thật ư? Vậy anh sẽ đợi xem.”

Tôi nhìn đồng hồ, thấy vẫn còn sớm, liền nói với cô ấy: “Vậy em đi m/ua thức ăn đi, tối qua anh ngủ không ngon giấc, giờ muốn đi ngủ thêm chút.”

Sau đó, tôi lê lết cơ thể mệt mỏi về phòng, cả người mất sức như một con chó nằm trên giường.

Cơn buồn ngủ lập tức ập đến, chỉ mười mấy giây sau, tôi đã chìm vào giấc ngủ.

Khi tỉnh dậy, tôi ngửi thấy mùi thơm nồng nàn, đã kí/ch th/ích cảm giác thèm ăn của tôi. Tôi lập tức rời khỏi phòng, thấy bữa sáng đơn giản trên bàn, khiến tôi có chút ngạc nhiên.

Lam D/ao đang ở trong bếp từ từ bước ra, bưng bát cháo trắng cười nói: “Anh Tử Phàm, đây là lần đầu tiên em dùng bếp của anh làm bữa sáng, anh thử xem có hợp khẩu vị không?”

Tôi cười, thử một miếng, nhẹ nhàng gật đầu: “Ngon.”

Tuy không ngon bằng đồ ăn ngoài, nhưng có tâm tư làm bữa sáng đã là hiếm hoi, cộng thêm việc bận rộn suốt cả đêm, tôi cũng đói bụng lắm rồi, nên cứ ăn cả miếng lớn.

“Chậm thôi, vẫn còn mà!”

Tôi và Lam D/ao cứ như thế mà ăn bữa sáng đầu tiên ở nhà, chuyện này quả thực khiến tôi có chút không ngờ đến.

Ăn no xong, chúng tôi tới tiệm vàng mã làm việc.

Lam D/ao có vẻ khá thích thú với công việc ở tiệm vàng mã nên học hỏi cực kỳ nhanh, chỉ mất có hai ngày mà gần như đã biết làm, nghĩ lại ngày xưa tôi còn mất cả một tuần để nghiên c/ứu.

Đến tối, tôi thu dọn đồ đạc xong rồi nói với Lam D/ao: “Tan làm rồi, tối nay là ngày mười lăm âm lịch, về nhà sớm thôi!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
2 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
10 Âm Thanh Báo Động Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Omega Pháo Hôi Được Chồng Nuông Chiều

10
Xuyên thành Omega kém chất lượng bị ngàn người chê vạn người ghét, lúc này nguyên chủ vừa vì chửi mắng Nguyên Lạc – thụ chính được cưng chiều như bảo bối, dịu dàng lương thiện – mà bị mọi người chỉ trích. Nhìn những gương mặt trước mắt lộ rõ vẻ ghét bỏ, tôi mệt mỏi rũ mắt. Không sao, tôi là kẻ chán đời, người nhà còn bảo tôi cút. Tôi chẳng thu dọn gì, lập tức rời đi. Kỳ phát tình đến, cơ thể mềm nhũn ngứa ngáy, tôi tiện tay cầm con dao gọt trái cây định cứa vào sau gáy. Thụ chính kiểu bạch liên hoa vu oan tôi đẩy cậu ta xuống nước. Tôi thuận thế nhảy xuống theo, mặc cho cơ thể chìm xuống đáy. Vốn tưởng tất cả mọi người đều hận không thể đoạn tuyệt với tôi đến chết, nhưng sau này, người nhà lại mang đủ loại quà quý đến trước mặt tôi, cầu xin tôi nhìn họ một cái. Ngay cả vị Alpha cấp cao Đoạn Thâm Dã ban đầu không muốn liên hôn, chỉ cần có chút động tĩnh liền chắn trước mặt tôi, lộ ra nanh vuốt. “Các người lại chọc vợ tôi làm gì?”
ABO
Boys Love
0