Sáng sớm hôm sau, ta buồn ngủ đến ch*t đi sống lại, gõ cửa phòng của Phong Dạ Tiêu.

Nào ngờ thằng bé đã chuẩn bị xong từ lâu, chỉ chờ ta đến dẫn nó ra ngoài.

Thấy ta, nó liền vui mừng nói:

“Sư tôn, con chuẩn bị xong rồi, chúng ta mau đi học pháp thuật đi!”

“Không phải pháp thuật đâu,” ta nghiêm mặt đáp, “chút nữa ngươi sẽ học mấy kiến thức cơ bản trước. Pháp thuật… để sau này ta dạy.”

Bề ngoài ta vẫn giữ dáng vẻ cao lãnh, đáng tin, nhưng trong lòng đã chột dạ lắm rồi vì pháp thuật ta cũng chẳng rành mấy a!

Ta thầm tính toán: chờ đưa Phong Dạ Tiêu tới chỗ học xong, ta cũng phải chạy qua Tàng Thư Các tìm sách mà tự bổ túc.

Xem ra giấc ngủ bù coi như xong, khỏi nghĩ tới nữa.

Xuyên không tới nơi này mà chẳng mang theo tí “kim thủ chỉ” nào, kiến thức toàn phải tự mình khổ cực đi tìm, thật đúng là bạc đãi ta mà!

Ta cùng Phong Dạ Tiêu thong thả đi về phía Thực đường, còn chưa tới nơi đã ngửi thấy mùi cơm canh thơm nức.

Nghe nói đầu bếp trấn giữ thực đường là cao thủ nấu nướng mà tông môn bỏ ra số tiền cực lớn mời từ phàm trần lên.

Khó trách chỉ cần bước gần đã thấy hương thơm xông thẳng vào mũi.

Diên Thương Tông vốn không phải loại môn phái lấy Bích Cốc Đan làm cơm ăn hàng ngày, Bích Cốc Đan chủ yếu chỉ để tu sĩ dùng khi vội vã trên đường, không tiện nấu nướng.

Cho nên toàn tông trên dưới đều coi trọng chuyện ăn uống vô cùng.

Tốt lắm, ta thích cái phong cách “gần đất gần cát” này của tông môn!

Nhưng vừa bước vào, ta lập tức cảm thấy không ổn, trong đại sảnh toàn là thanh niên trẻ tuổi!

Hầu như chẳng có ai cùng lứa với ta.

Dĩ nhiên không phải cùng tuổi với bộ dạng lão giả ta đang cải dung, mà là độ tuổi hai mươi, ba mươi giống thân x/ác ban đầu ta nhập vào.

Chẳng lẽ… các sư huynh khác không dẫn đồ đệ mới tới ăn cơm sao?

Thật kỳ quái.

Nhưng suy nghĩ ấy còn chưa kịp đào sâu, ta đã bị mùi thơm của đồ ăn hấp dẫn, chẳng buồn để tâm nữa.

Trong thực đường, khoảng cách giữa các bàn lại khá xa, đủ riêng tư, vậy ta còn băn khoăn làm gì?

Thế là ta chỉ do dự thoáng chốc giữa việc duy trì hình tượng cao lãnh và ngồi ăn sáng cùng Phong Dạ Tiêu, rồi lập tức dứt khoát chọn cùng ăn!

Dù sao lát nữa ta còn phải tới Tàng Thư Các tìm tư liệu, nào còn rảnh rỗi mà đưa tiểu đồ đệ tới lớp xong lại quay về gói cơm đem đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm