Sáng sớm hôm sau, ta buồn ngủ đến ch*t đi sống lại, gõ cửa phòng của Phong Dạ Tiêu.

Nào ngờ thằng bé đã chuẩn bị xong từ lâu, chỉ chờ ta đến dẫn nó ra ngoài.

Thấy ta, nó liền vui mừng nói:

“Sư tôn, con chuẩn bị xong rồi, chúng ta mau đi học pháp thuật đi!”

“Không phải pháp thuật đâu,” ta nghiêm mặt đáp, “chút nữa ngươi sẽ học mấy kiến thức cơ bản trước. Pháp thuật… để sau này ta dạy.”

Bề ngoài ta vẫn giữ dáng vẻ cao lãnh, đáng tin, nhưng trong lòng đã chột dạ lắm rồi vì pháp thuật ta cũng chẳng rành mấy a!

Ta thầm tính toán: chờ đưa Phong Dạ Tiêu tới chỗ học xong, ta cũng phải chạy qua Tàng Thư Các tìm sách mà tự bổ túc.

Xem ra giấc ngủ bù coi như xong, khỏi nghĩ tới nữa.

Xuyên không tới nơi này mà chẳng mang theo tí “kim thủ chỉ” nào, kiến thức toàn phải tự mình khổ cực đi tìm, thật đúng là bạc đãi ta mà!

Ta cùng Phong Dạ Tiêu thong thả đi về phía Thực đường, còn chưa tới nơi đã ngửi thấy mùi cơm canh thơm nức.

Nghe nói đầu bếp trấn giữ thực đường là cao thủ nấu nướng mà tông môn bỏ ra số tiền cực lớn mời từ phàm trần lên.

Khó trách chỉ cần bước gần đã thấy hương thơm xông thẳng vào mũi.

Diên Thương Tông vốn không phải loại môn phái lấy Bích Cốc Đan làm cơm ăn hàng ngày, Bích Cốc Đan chủ yếu chỉ để tu sĩ dùng khi vội vã trên đường, không tiện nấu nướng.

Cho nên toàn tông trên dưới đều coi trọng chuyện ăn uống vô cùng.

Tốt lắm, ta thích cái phong cách “gần đất gần cát” này của tông môn!

Nhưng vừa bước vào, ta lập tức cảm thấy không ổn, trong đại sảnh toàn là thanh niên trẻ tuổi!

Hầu như chẳng có ai cùng lứa với ta.

Dĩ nhiên không phải cùng tuổi với bộ dạng lão giả ta đang cải dung, mà là độ tuổi hai mươi, ba mươi giống thân x/á/c ban đầu ta nhập vào.

Chẳng lẽ… các sư huynh khác không dẫn đồ đệ mới tới ăn cơm sao?

Thật kỳ quái.

Nhưng suy nghĩ ấy còn chưa kịp đào sâu, ta đã bị mùi thơm của đồ ăn hấp dẫn, chẳng buồn để tâm nữa.

Trong thực đường, khoảng cách giữa các bàn lại khá xa, đủ riêng tư, vậy ta còn băn khoăn làm gì?

Thế là ta chỉ do dự thoáng chốc giữa việc duy trì hình tượng cao lãnh và ngồi ăn sáng cùng Phong Dạ Tiêu, rồi lập tức dứt khoát chọn cùng ăn!

Dù sao lát nữa ta còn phải tới Tàng Thư Các tìm tư liệu, nào còn rảnh rỗi mà đưa tiểu đồ đệ tới lớp xong lại quay về gói cơm đem đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta bỏ trốn rồi bị cấp trên cưỡng chế yêu

Chương 18
Tôi là một Beta, nhờ không bị pheromone ảnh hưởng mà vững vàng ngồi ở vị trí thư ký của Alpha aka công chính suốt năm năm liền. Người ngoài đều nói tôi là trường hợp đặc biệt. Nhưng tôi biết rõ, chẳng qua là vì Omega aka thụ chính trong cốt truyện vẫn chưa xuất hiện. Sau đó, khi Omega đó chính thức lộ diện, tôi lập tức nộp đơn từ chức, quay đầu bỏ chạy. Không ngờ, mới về quê được ba ngày, Alpha chính đã tìm tới tận cửa. Alpha đang rơi vào kỳ mẫn cảm hoàn toàn mất kiểm soát, nhốt tôi lên gác xép. Tôi đau đớn phản kháng, đổi lại chỉ là mấy vết cắn chằng chịt nơi sau gáy. Anh hạ giọng dỗ dành: "Bảo bối có biết không? Beta mà không ngoan ngoãn, sẽ bị bắt nạt đến mức biến thành Omega đấy."
27.04 K
10 Táng Thức Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tra công cũng phải sinh con sao

7
Tôi là một beta tra công trong một cuốn tiểu thuyết ABO, còn vợ Omega của tôi, Giang Diểu, là thụ chính. Tôi ghét bỏ cậu ấy, cũng không thể cùng cậu ấy vượt qua kỳ phát tình. Giang Diểu phải đi làm nuôi tôi, vì không có bạn đời an ủi nên vượt rào với cấp trên, diễn ra một mối tình cấm kỵ. Nhưng cốt truyện lại xảy ra chút sai lệch. Giang Diểu mỗi ngày đều hít tôi như hít mèo, hoàn toàn không có dấu hiệu ngoại tình. Thậm chí còn muốn dùng con cái để giữ chân tôi. Cậu ấy ôm lấy tôi, trong mắt ngấn lệ, tràn đầy cầu xin. “Chồng ơi, em sinh cho anh một đứa con được không, anh nhìn em một chút đi, yêu em một chút được không?” Tôi sợ đến mức suýt đi triệt sản. Sau đó cậu ấy nuốt thuốc, cưỡng ép bước vào kỳ phát tình, pheromone thanh ngọt tỏa ra, mang theo dục vọng bao bọc lấy tôi. “Vậy được rồi, chồng đến sinh em bé nhỏ cho em đi, em sẽ yêu nó giống như yêu anh.”
ABO
Boys Love
0