Hòm Nữ 4: Phòng Trọ Quỷ Dị

Chương 1

02/01/2026 17:21

Sau lần thứ bảy tôi dùng phù dẫn lôi làm n/ổ tung đạo quán, sư phụ cuối cùng cũng không nhịn được nữa, nên đã đ/á tôi xuống núi.

Với mỹ danh là: "Lịch luyện!"

Lịch luyện thì cũng được thôi.

Nhưng sư phụ sao người lại tịch thu điện thoại của con chứ!

Lục tung hết túi quần túi áo, tôi chỉ lôi ra được 200 tệ.

Sau khi ăn một tô mì bò, chỉ còn lại 172 tệ.

Ch*t đói thật rồi!

Đáng gh/ét hơn là mấy hôm trước chị hai vừa nhận một đơn hàng lớn ở Tây Tạng, hoàn toàn không liên lạc được.

Giờ tôi thật sự thành kẻ lang thang rồi.

Vì miếng cơm manh áo, tôi quyết định bày gian hàng dưới gầm cầu vượt.

"50 tệ một quẻ, không chuẩn không lấy tiền!"

Nào ngờ từ sáng đến tối, chẳng có m/a nào đến hỏi thăm.

Tôi xoa xoa cằm, hay là đổi chiến thuật?

Trong siêu thị còn có khu ăn thử miễn phí đấy thôi!

Thế là, thật sự có khách!

"Dì ơi, tôi thấy môi dì hồng hào, sống mũi đầy đặn, chúc mừng dì, dì đã có th/ai rồi!"

"Chị đẹp này, mặt đào hoa, mắt như nước mùa xuân, nhân trung có vân mảnh, hai nữ tranh một nam, thất bại thảm hại!"

Lần này chẳng những không ki/ếm được xu nào, còn suýt bị ăn đò/n.

May nhờ có một người tốt bụng thấy tôi tội nghiệp, cho tôi 100 tệ.

"Anh ơi, em bói cho anh một quẻ nhé?"

Anh ta gi/ật mình, vội vã khoát tay.

"Không cần đâu em gái, trời tối rồi em nên về nhà đi, giờ này không an toàn đâu!"

Trong nghề chúng tôi, hễ nhận tiền là phải trả quẻ, dù bao nhiêu cũng vậy.

Nhưng anh ta không đòi hỏi gì, tôi cũng không ép được.

Đạo gia chú trọng thuận theo tự nhiên.

Tôi liếc nhìn anh ta từ đầu đến chân, tháo xâu tiền Ngũ Đế đeo trên tay đưa cho anh ta.

Dặn dò nhất định phải đeo bên người.

Anh ta tốt bụng cười nói cảm ơn, bỏ xâu đồng tiền vào túi áo.

Nhìn bóng lưng anh ta dần biến mất, tôi thở dài: "Hy vọng anh bình an."

Với hơn 200 tệ còn lại, tôi ăn tối xong liền tìm một nhà nghỉ rẻ tiền để ở lại.

Đúng là ứng nghiệm câu của rẻ là của ôi.

Có lẽ vì tôi mặc cả nhiều, chủ nhà xếp cho tôi một phòng hẻo lánh nhất, cạnh kho chứa đồ.

Phòng chật hẹp đã đành, vừa bước vào đã ngửi thấy mùi gỉ sắt nồng nặc.

"Ông chủ, phòng này..."

Khi tôi quay đầu lại, ông chủ đứng bên cạnh nãy giờ đã biến mất từ lúc nào.

Tôi trợn trắng mắt, làm gì mà có tật gi/ật mình thế!

Vào phòng xem sao đã, nếu tệ quá thì bắt ông chủ đổi phòng.

Tôi lững thững đi vòng quanh phòng.

Ngoài bụi bặm, phòng âm u, còn có vài thứ... nhưng với tôi cũng không thành vấn đề.

Thôi, ở tạm vậy, ai bảo tôi nghèo.

Nhưng ga giường bẩn quá thể!

Không những phủ một lớp bụi dày, còn có một vết bẩn màu nâu lớn.

Cái này thật sự không thể chịu được.

Tôi dùng điện thoại bàn gọi lễ tân, nhờ đổi ga giường.

Chuông reo hồi lâu mà chẳng có ai bắt máy.

Chắc cố tình không nghe, sợ tôi gây chuyện.

Không nghe máy là xong à?

Tôi tự đi tìm vậy.

Vừa đi đến cửa, "rầm" một tiếng, cánh cửa đang mở đột nhiên đóng sập.

Tôi gi/ật mạnh, cửa không mở nổi, tay còn dính đầy gỉ sắt.

Nhớp nháp và có mùi tanh ngọt.

Tôi lắc đầu, đêm nay coi như bị nh/ốt trong này rồi.

Vừa nguyền rủa vừa lục lọi khắp phòng, cuối cùng tìm được tấm chăn len màu đỏ sẫm.

Trải lên giường cũng coi như là tạm ổn.

Vật lộn cả ngày, cơ thể tôi mệt lả.

Đặt lưng xuống giường chưa bao lâu đã ngủ mất.

Không biết tôi đã ngủ bao lâu, đột nhiên nghe tiếng gõ cửa "rầm rầm".

Hình như còn có tiếng ch/ửi đổng bằng tiếng địa phương.

Tôi không nghe thấy, tôi không nghe thấy...

Bực mình, tôi trùm chăn kín đầu, cố tách biệt với thế giới.

Một lúc sau, tiếng gõ cửa im bặt.

Nhưng quanh giường tôi bỗng ồn ào hỗn lo/ạn.

Lúc thì tiếng kéo vật nặng, lúc thì tiếng xả nước bồn cầu, lại có người phụ nữ áp sát gối tôi thì thầm...

Tôi nguyền rủa thầm trong lòng.

Đây là chợ trời à?

Tôi nhất quyết không mở mắt!

Tôi muốn ngủ, muốn ngủ cho đã!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người bạn ẩn danh trò chuyện cùng tôi suốt nửa năm, giờ đang ngồi phía đối diện bàn hòa giải

Chương 11
Thẩm Ánh Thư, một chuyên viên tư vấn quyền lợi thuê nhà, đã trao đổi ghi chú về các vụ việc với một cư dân mạng có biệt danh "Bắc Diệp" trên diễn đàn hỗ trợ ẩn danh suốt nửa năm. Cả hai chỉ thảo luận về áp lực công việc và ranh giới nghề nghiệp, tuyệt nhiên chưa từng tiết lộ danh tính thật. Khi Ánh Thư nhận nhiệm vụ hòa giải tập thể cho một tòa chung cư cũ, cô nhận ra đại diện phía chủ nhà là Cố Diên Xuyên chính là Bắc Diệp thông qua mã số vụ việc mà chỉ hai người biết. Hóa ra anh đã nhận ra cô từ trước, thậm chí sau khi cô được ủy nhiệm, anh còn dùng tài khoản ẩn danh để thăm dò giới hạn đàm phán của cô. Ánh Thư từ chối biến những tin nhắn riêng tư thành vũ khí đàm phán cho cư dân, cả hai cắt đứt liên lạc, báo cáo xung đột lợi ích và để bên thứ ba tiếp quản các điểm tranh chấp. Từ các số trang báo cáo, thư phản hồi của công ty giám định, phạm vi ủy nhiệm cho đến các tài liệu gốc bản thứ ba được trình lên hợp pháp, sự thật dần lộ diện rằng chủ nhà đã biết từ trước về nhu cầu sửa chữa và thời hạn di dời kéo dài hơn dự kiến. Cuối cùng, cư dân đạt được thỏa thuận về việc sửa chữa theo giai đoạn, gia hạn hợp đồng và nơi ở tạm thời, còn Ánh Thư và Diên Xuyên đều mất đi sự ủy thác ban đầu. Vài tháng sau, họ gặp lại nhau với tên thật, không vội vàng coi nửa năm ẩn danh là nền tảng đã thiết lập sẵn cho một tình yêu.
0