12

Người của tôi đã tiến hành một cuộc thanh trừng triệt để toàn bộ thị trường ngọc bích.

Mạc tiên sinh tuy vô cùng tức gi/ận trước cách làm này của tôi, nhưng ông ta lại chẳng thể làm gì được tôi, cuối cùng đành phải nhắm một mắt mở một mắt cho qua chuyện.

Một vài tên lái buôn ngọc bích bị người của tôi bắt về, trên mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ c/ăm phẫn, bất bình:

"Kỷ Tiễn, cậu chẳng qua cũng chỉ bị bỏng mất một tên đàn em thôi mà. Cho dù có giải quyết theo quy củ trong giới đi chăng nữa, cùng lắm thì đền cho cậu một mạng người hoặc là bỏ ra một chút tiền là có thể dàn xếp ổn thỏa riêng với nhau rồi, việc gì cậu phải làm rùm bén mọi chuyện lên như vậy?"

Tôi bình thản rủ mắt xuống, giọng điệu chẳng chút khách sáo:

"… Đúng vậy, chỉ là một tên đàn em mà thôi. Nhưng hắn là người của Kỷ Tiễn tôi. Trên địa bàn của tôi, động vào người của tôi, đã thông qua sự đồng ý của tôi chưa? Mạng của hắn là của tôi, các người động vào người của tôi, chẳng phải cũng là đang t/át thẳng vào mặt tôi sao?"

Mấy tên lái buôn đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng cũng có một kẻ lấy hết can đảm, lớn tiếng nói:

"Kỷ Tiễn, vậy cậu muốn thế nào? Cậu cũng phải giảng đạo lý chứ!"

Ánh sáng trong căn phòng vô cùng âm u, tôi thong thả nâng một cây nến lên.

Ngọn lửa trên cây nến đang ch/áy rừng rực, không ngừng nhỏ xuống những giọt sáp nóng hổi.

Tôi nở nụ cười lạnh thấu xươ/ng: "Đáng tiếc là con người tôi từ trước đến nay chưa biết hai chữ 'giảng đạo lý' viết như thế nào, lại đặc biệt có thói quen cực kỳ bảo bọc người của mình. Tôi cũng không muốn làm gì quá đáng cả, chỉ là muốn mời các vị ở đây nếm thử… mùi vị của sáp nến nóng mà thôi."

Trong phòng ngay lập tức vang lên tiếng khóc gào, la hét thảm thiết như q/uỷ khóc thần sầu.

Một tên trong số đó vừa chịu đựng vừa lớn tiếng nguyền rủa: "Kỷ Tiễn, hèn chi người ta nói số mệnh của cậu mang theo sát khí, mạng quá cứng nên khắc ch*t những người xung quanh! Cả đời này của cậu, ngay cả một người thân bên cạnh cũng không giữ nổi! Cậu chính là một tai họa, sau này nhất định sẽ phải cô đ/ộc cho đến ch*t!"

Tôi nhạt nhẽo liếc nhìn gã một cái.

Cái nhìn lạnh lùng, áp lực ngàn cân khiến gã không thể thốt ra thêm được lời nào nữa.

Tuy nhiên, ngay khi tôi vừa bước chân ra khỏi căn phòng đó, tên đàn em đã vội vã chạy lại báo cáo:

"Đại ca, xin ngài bớt đ/au buồn, ngay vừa rồi… Vương thúc đã qu/a đ/ời rồi ạ."

13

Tôi nói với bác sĩ tư nhân của mình là lão Viên:

"Tôi muốn giữ đứa trẻ này lại."

"Cậu đi/ên rồi…"

Lão Viên dùng ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi nhìn tôi, bộ dạng vô cùng tức gi/ận vì cái kiểu "rèn sắt không thành thép" này:

"Vì muốn giữ lại giọt m/áu cho Tạ Từ Chu mà cậu chấp nhận đ/á/nh đổi cả mạng sống của chính mình sao?"

"Không phải vì Tạ Từ Chu."

Tôi cúi đầu nhìn xuống, tháng tuổi đã lớn nên th/ai động vô cùng rõ rệt.

Tôi có thể cảm nhận được một cách rõ ràng đứa nhỏ đang từng ngày từng ngày lớn lên trong cơ thể mình.

"Vương thúc cũng ch*t rồi… Hiện tại trên thế giới này, tôi chỉ còn lại đứa trẻ này là người thân duy nhất mà thôi. Tôi không muốn ngay cả người thân duy nhất này mình cũng đ/á/nh mất."

Lão Viên bị những lời tôi nói làm cho tức đến mức cả người run lên bần bật:

"Họ Kỷ kia, tôi nói cho cậu biết, cậu muốn ch*t thì tự đi mà ch*t một mình, đừng có làm ảnh hưởng đến danh tiếng của tôi. Tôi đã bao nhiêu lần c/ứu cậu thoát khỏi vũng bùn, từ trong đ/ao núi biển lửa trở về, không phải là để nhìn cậu đi tìm cái ch*t một cách ng/u ngốc như thế này. Nếu cậu còn tiếp tục chà đạp lên thân thể của chính mình như vậy, chúng ta tuyệt giao!"

Tôi dứt khoát hạ bút ký vài cái tên xuống giấy, rồi đưa tờ giấy trên tay cho ông ấy: "… Được, tôi kết toán tiền lương tháng này cho ông, sau đó sẽ viết thêm cho ông một bức thư giới thiệu thật tốt."

Lão Viên tức gi/ận gi/ật lấy tờ giấy, đ/ập mạnh xuống bàn: "Kỷ Tiễn, cậu mang th/ai nên lú lẫn luôn rồi đúng không, hay đơn giản là bị lây cái sự ngốc nghếch từ thằng nhóc Tạ Từ Chu kia rồi? Ý của tôi là như vậy sao? Ý của tôi là, cậu muốn sinh đứa trẻ này ra, nhưng với trình độ y học hiện tại căn bản là không thể đạt được, vậy cậu tính làm thế nào?"

Tôi trầm ngâm suy nghĩ một lát.

Sau đó, tôi chợt nhớ ra một người đã lâu rồi tôi không mảy may quan tâm đến:

"Dạo này James có phải đang rất rảnh rỗi không?"

14

Tại một căn phòng thí nghiệm ngầm ở châu Mỹ.

Các loại dụng cụ, máy móc và thiết bị y tế tinh vi đều bị đ/ập phá đến mức tan tành, đổ nát khắp nơi.

Mấy tên người nước ngoài mắt xanh mũi lõ đang bị người của tôi trói ch/ặt hai cổ tay vào nhau.

Tôi khoác một chiếc áo măng tô rộng rãi để che đi cái bụng bầu đã lộ rõ.

Tôi rủ mắt, lười biếng nghịch ngợm cây roj sắt trên tay:

"Ngài James, đã lâu không gặp."

James bị ấn ngồi ch/ặt trên ghế, tức gi/ận đến mức nghiến răng nghiến lợi:

"Gặp gặp gặp, cái đồ q/uỷ tha m/a bắt nhà cậu. Họ Kỷ kia, mỗi lần cậu đến đây là y như rằng không có chuyện gì tốt đẹp cả. Tôi đã giúp cậu tống cổ gã chú họ của cậu vào trong tù rồi, dự án thí nghiệm cải tạo cơ thể người cũng đã bị hủy bỏ hoàn toàn rồi, cậu còn muốn đến đây làm cái gì nữa?"

Giọng điệu của tôi vô cùng ôn hòa và bình thản, hoàn toàn không giống như đang nói chuyện với một kẻ đang bị trói ch/ặt chân tay trên ghế:

"Ngài James, tôi chỉ muốn đến đây để hỏi một chút. Nếu một cơ thể người sau khi trải qua cải tạo mà mang th/ai, thì ngoại trừ việc phẫu thuật mổ sống không dùng th/uốc mê ra, còn có phương pháp sinh nở nào có tỷ lệ thành công cao hơn không?"

Nghe thấy những lời tôi nói, James lại càng thêm ch/ửi bới om sòm:

"Chúng tôi là làm bên mảng cải tạo cơ thể người, chứ có phải làm bên mảng khoa học sự sống đâu! Phòng khám đen, phòng khám đen cậu có hiểu không hả? Muốn tìm chỗ dưỡng th/ai bảo bọc th/ai nhi thì không chịu đến bệ/nh viện lớn, cứ hết lượt này đến lượt khác kéo đến cái nơi rá/ch nát này của chúng tôi làm gì. Cái đống thiết bị quý giá này của tôi đã bị đ/ập phá đến hai lần rồi, còn có thiên lý nữa hay không hả trời…"

Những lời nói của James khiến trái tim tôi như chìm sâu xuống đáy hồ lạnh ngắt.

Đứa nhỏ trong bụng lúc này cũng như cảm nhận được, bắt đầu cựa quậy đấu tranh.

Nó thúc mạnh vào bụng dưới của tôi một cái.

Nó đang dùng hành động để nói cho tôi biết rằng: Nó rất khỏe mạnh, và nó muốn được sống.

Đột nhiên, như chợt nghĩ ra điều gì đó, tôi ngẩng đầu lên:

"Ông vừa nói… trước tôi còn có ai từng đến đây nữa sao?"

Thực ra, cho dù James có không nói ra thì tôi cũng đã tự đoán được rồi.

Người đến đây trước tôi, chính là Tạ Từ Chu.

Theo như những gì James kể lại, Tạ Từ Chu hành động còn không màng đến thể thống và quy củ hơn tôi rất nhiều.

Sau khi biết được lão ta cũng hoàn toàn không có cách nào giải quyết.

Hắn đã thẳng tay đ/ập nát mấy cỗ máy móc công nghệ cao chuyên dùng để làm thí nghiệm trước đây của lão.

Tôi bất động thanh sắc sa sầm mặt xuống.

Áp suất không khí xung quanh cơ thể tôi cũng theo đó mà giảm xuống cực thấp:

"… Chẳng phải ông vừa nói, tất cả số máy móc thiết bị này đều đã bị h/ủy ho/ại hết rồi sao?"

Lúc này James mới nhận ra mình vừa lỡ lời tự mình vạch áo cho người xem lưng.

Nhưng giờ có muốn tìm cách c/ứu vãn thì cũng đã muộn rồi.

Lão ta đành phải thành thành thật thật khai ra:

"Kỷ tiên sinh, thực ra vẫn còn lại vài cỗ máy đắt tiền được giữ lại. Những loại thiết bị có độ chính x/á/c cực cao như thế này có chi phí chế tạo vô cùng đắt đỏ. Vốn dĩ tôi định đợi sau khi sóng gió qua đi, sẽ đem b/án chúng đi để đổi lấy một khoản tiền."

Tôi khẽ nới lỏng khuy măng sét ở cổ tay, thản nhiên hạ lệnh cho thuộc hạ:

"Ồ, vẫn còn lại vài cái sao? Tiện tay đ/ập nát nốt đi."

Khi tôi chuẩn bị bước chân ra về, James c/ăm h/ận dùng chân đ/á mạnh một phát vào bức tường bên cạnh.

Kết quả là bị lực phản chấn làm cho đ/au đớn đến mức nhảy dựng cả người lên:

"Hai tên ăn cư/ớp đến từ phương Đông khốn kiếp… Ôi da!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
65.86 K
5 Áp lực cực cao Chương 13
7 Chồng chung Chương 11
8 Bánh nhân thịt Chương 12
12 Nam Hoa Nổi Danh Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm