NGƯỜI TÌNH NHỎ CỦA TÔI

Chương 13

27/12/2025 11:07

Thẩm Hữu Văn thực sự gi/ận rồi.

Sau ngày hôm đó, anh chưa quay lại lần nào.

Anh không chịu nghe lời giải thích của tôi.

Cũng từ chối gặp tôi.

Để công việc chồng chất mà không có cơ hội cho mình thở.

Cũng không cho tôi cơ hội gặp anh ấy.

Như thể điều này sẽ ngăn cản tôi nghe thấy tên người khác phát ra từ miệng mình.

Tiểu Văn biết chuyện gì đã xảy ra ngày hôm đó.

Anh gọi cho tôi để xin lỗi.

Kiên nhẫn và xoa dịu cảm xúc của tôi.

Tôi cố gắng lắng nghe những gì anh nói, trả lời từng chữ.

Một lát sau.

Tiểu Văn đột nhiên hỏi: “Chị, chị có muốn gặp anh ấy không?”

Tôi chợt nhìn lên.

Lúc này tôi mới nhận ra mình vừa rơi vào trạng thái như bị thôi miên rồi.

Không nghe thấy anh vừa nói gì.

Chỉ nghe được mỗi câu này.

"Tiểu Văn, chị không cố ý phớt lờ em, chị chỉ..."

Tiểu Văn chậm rãi nói: "Chị, em hiểu mà."

"Nếu chị muốn quay lại với anh ấy, em sẽ giúp chị."

Tôi không còn chút tự tin nào, thản nhiên hỏi:

"Em định giúp thế nào? Anh ấy hiện tại hoàn toàn không để ý đến chị... có lẽ anh ấy thực sự không thể dỗ được."

Tiểu Văn an ủi tôi: "Chị, em là anh ấy, em biết nội tâm anh ấy như thế nào mà."

"Đừng lo lắng, anh ấy thực sự yêu chị rất nhiều."

Nghe được câu này, tim tôi bỗng cảm thấy hơi nhói.

Như nhìn thấy sự lo lắng của tôi.

Anh cong môi cười: “Chị, không sao đâu.”

"Vốn dĩ...anh ấy và chị đến từ cùng một thế giới mà."

Tiểu Văn đã dạy tôi cách dỗ dành Thẩm Hữu Văn.

Họ là cùng một người.

Có lẽ vì trải nghiệm khác nhau nên khí chất của hai người dần trở nên khác nhau.

Nhưng trên thực tế, họ vẫn là cùng một người.

Họ có ngoại hình và dáng người giống nhau, tính cách giống nhau, cả những thói quen nhỏ cũng giống nhau.

Dưới sự hướng dẫn của Tiểu Văn.

Tôi đặc biệt hỏi thăm rằng tối nay Thẩm Hữu Văn có tổ chức tiệc tối không.

Tôi cố tình đợi bên ngoài.

Lén nhìn tr/ộm vào trong phòng anh.

Anh ấy rõ ràng đã nhìn thấy tôi, nhưng vẫn giả vờ như không nhìn thấy.

Anh nhẹ nhàng hạ mắt xuống.

Tôi đã đợi bên ngoài rất lâu.

Trước khi tới, Tiểu Văn bảo ta dùng chiêu lạt mềm buộc ch/ặt.

"Sẽ mất khoảng một tuần."

“Nếu không được thì cứ cố tình phớt lờ anh ấy đi.”

“Lúc này chị có thể bắt đầu tìm người diễn cùng, không cần thân thiết quá, chỉ cần cười với người đó nhiều hơn, giả vờ như có vô số chủ đề muốn nói để cho anh ấy nhìn thấy là được."

Tôi có hơi nghi ngờ đây là ý tưởng tồi.

Nhưng dù sao cũng phải thử mới biết được.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Con trai tôi muốn cưới con gái do chồng cũ và chị ba cùng sinh ra. Tài sản, tôi sẽ chẳng để lại cho nó một xu nào.

Chương 17
Con trai muốn cưới con gái của chồng cũ và tam tỷ, tôi không đồng ý, lấy cái chết ép buộc. Nó quỳ xuống đất nói đã đoạn tuyệt. Sau đó tôi gặp tai nạn xe, hàng chục cuộc gọi gửi đi, nó không bắt máy lấy một cái. Khi tôi bị đẩy vào phòng cấp cứu, lại bị người chặn lại. Con trai đỡ lấy tam tỷ, hét lên: "Mẹ, mẹ cẩn thận!" Chồng cũ che chở cho tam tỷ, quát tháo: "Dùng loại thuốc tốt nhất, con trai tôi có tiền!" Họ vây lấy bác sĩ, chặn đường tôi. Bác sĩ tức giận quát: "Tránh ra! Đừng cản đường cấp cứu!" Lúc này họ mới nhìn về phía tôi. Tôi nằm trên xe đẩy, mặt mũi đầy máu. Con trai sững sờ trong chốc lát, ánh mắt thoáng chút ghê tởm, lập tức che mắt con gái tam tỷ. "Đừng nhìn, không tốt cho thai giáo." Chồng cũ vỗ về tam tỷ: "Thật xui xẻo, lại đâm phải kẻ sắp chết." Tôi tắt thở vì uất ức. Mở mắt lần nữa, tôi trở về ngày con trai dẫn con gái tam tỷ về nhà. Để xem, không có tôi, những người đó có coi mày là người không.
Hiện đại
Trọng Sinh
Gia Đình
0
Ưu ái Chương 7