Thẩm Lan bắt đầu ra ngoài thường xuyên hơn.

Gặp người nhà họ Trần, dùng bữa cùng tiểu thư nhà họ Trần, bàn bạc chi tiết lễ đính hôn.

Mỗi lần ra khỏi nhà, anh đều gõ cửa phòng tôi.

"Tiểu Độ, anh đi đây."

"Vâng, anh đi cẩn thận nhé."

"Tối nay muốn ăn gì? Anh m/ua về cho em."

"Không cần đâu, mẹ nấu cơm rồi. Anh cứ lo việc của anh đi."

Cuộc đối thoại ngắn ngủi tựa hai người xa lạ trao nhau lời xã giao.

Tôi tựa lưng vào cánh cửa, lắng nghe tiếng bước chân anh dần xa.

Tất cả chìm vào tĩnh lặng.

Tôi trượt người xuống sàn, vùi mặt vào đầu gối.

Trong phòng vẫn vương vấn mùi tin tức tố anh để lại khi gõ cửa.

Nhẹ nhàng, trong trẻo, tựa suối nước đầu ng/uồn, lại như trận tuyết đầu đông.

Tin tức tố của alpha đáng lý phải bài xích lẫn nhau.

Nhưng chẳng hiểu sao, mùi hương của Thẩm Lan lọt vào khứu giác tôi, lại khiến tôi thấy bình yên.

Như phản xạ có điều kiện đã ngấm sâu vào tủy xươ/ng.

Anh ở đây, tôi được an toàn.

Anh đi rồi, thế giới của tôi sụp đổ một nửa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm