Năm Sau Cỏ Lại Xanh

Chương 19 + 20

01/10/2024 10:06

19.

Hắn lo lắng sao.

Ta tiếp tục lao về phía ánh sáng trắng.

Nhưng mỗi lần ta định lao tới trước luồng sáng trắng đó thì nó lại biến mất.

Vài giây sau, nó lại xuất hiện cách ta vài mét.

Sau mấy lần lên xuống, ta mệt đến mức không thể chạy được nữa.

Đây không phải là đang đùa ta sao?

Ai có thể nghĩ rằng điều kiện để ánh sáng trắng xuất hiện nhất định là một t/ai n/ạn chứ không phải một người đang tìm cái ch*t?

Nghĩ theo cách này thì ta đã phải chịu đựng rất nhiều mà chẳng được ích gì!

Mà bây giờ không dễ gì ta mới chờ được nó đến.

Nó giống như củ cà rốt treo trước mặt con lừa, nhưng khó mà với tới.

Càng nghĩ ta càng thấy chán nản…

Ta nhận thất nhất thời không thể quay lại được, ta chỉ có thể đặt tầm mắt về hướng ở cách đó không xa.

Phó Cảnh Nguyên lo lắng hét lên mấy tiếng thì lập tức nói với Tô Ngọc Nghiên.

"A Ngọc, nhanh cho gọi ngự y đó đến đây!"

Đôi mắt của Tô Ngọc Nghiên lóe lên.

Mà hoàng đế đã nghe thấy.

Ông ấy không hiểu gì nên hỏi: "Ngự y gì? Lần này trẫm xuất hành không đưa ngựa y theo."

"Chính là ngự y mà phụ hoàng đã ban cho A Ngọc."

"Trẫm ban ngự y cho A Ngọc lúc nào chứ?"

Phó Cảnh Nguyên gi/ật mình.

Tô Ngọc Nghiên vội vàng giải thích: “Là ta không nói rõ với Cảnh Nguyên, người đó quả thật có tham gia trạch cử ngự y, chỉ là sau đó lại không được chọn.”

“Cái gì?” Phó Cảnh Nguyên mở to mắt, buột miệng nói: “Vậy mỗi lần chẩn đoán mạch cho Tiêu Tiêu, sao hắn ta có thể dám chắc?”

"Hắn, hắn thực sự có chân tài thực học." Tô Ngọc Nghiên kiên trì đến cùng nói.

Khoảnh khắc đó dường như vẻ mặt của Phó Cảnh Nguyên tràn đầy màu sắc.

Tô Ngọc Nghiên vội vàng nói lảng sang chuyện khác: “Không bằng trước tiên tìm người đến xem sao đã.”

20.

Giờ phút này, bên ngoài tiểu viện.

Tiểu Lăng giống như một con gà mái bảo vệ con mình, sống ch*t cũng không cho hai người Phó Cảnh Nguyên đi vào.

Sắc mặt Phó Cảnh Nguyên rất khó coi.

Tô Ngọc Nghiên vội vàng khuyên nhủ hắn: "Cảnh Nguyên, huynh đừng kích động, muội muội có thể chỉ giống như trước đó làm ầm ĩ để huynh lo lắng thôi, sau đó sẽ sớm tỉnh lại thôi."

Nhưng lần này Phó Cảnh Nguyên không lập tức trả lời nàng ta.

Bởi vì chỉ có hắn biết, biểu hiện ngày hôm nay của ta, thật sự đã vô cùng chán gh/ét hắn.

Đó vốn dĩ không phải việc mà một nữ nhân muốn tranh sủng nên làm…

"Tránh ra." Hắn lại lạnh lùng thúc giục.

Nhưng Tiểu Lăng vẫn không chịu lùi bước.

Cũng may lúc này cuối cùng đại phu cũng từ bên trong bước ra.

Ông ta hướng về phía Phó Cảnh Nguyên hành lễ.

"Vương gia, tính mạng của Vương phi không quá nguy hiểm nữa, đợi thêm lát nữa có thể sẽ tỉnh lại.”

Dường như Phó Cảnh Nguyên thở phào nhẹ nhõm: "Như vậy thì tốt rồi."

"Chỉ đáng tiếc buổi gia yến lần này..." Tô Ngọc Nghiên ở bên cạnh thở dài: "Hoàng thượng vất vả lắm mới đến đây một chuyến, nhưng kết quả lại kết thúc đột ngột như vậy, cũng không biết trong lòng hoàng thượng sẽ nghĩ như thế nào."

Nghe được những lời này, Phó Cảnh Nguyên lại cau mày.

"Chờ Lâu Tiêu tỉnh lại, ta sẽ tự mình hỏi nàng ấy đã xảy ra chuyện gì, mặt đất bằng phẳng thì làm sao nàng ấy có thể ngã như vậy được."

Chỉ đáng tiếc…

Hắn không thể đợi được ta nữa.

Ta đứng nhìn hắn với ánh mắt thờ ơ lạnh nhạt, trong lòng thản nhiên.

Vốn dĩ Tiểu Lăng đã nhìn hai người này không vừa mắt, nhưng bây giờ nghe mấy lời bóng gió của họ như vậy, nàng ấy càng gi/ận hơn nhưng lại không có chỗ phát tiết.

"Hai người thật sự là xứng đôi mà, nhiều binh khí như vậy đều không học, hết lần này tới lần khác học ki/ếm, thật sự tiểu thư phải xui xẻo tám kiếp mới dây dưa đến các người!"

Nàng ấy vừa dứt lời, Phó Cảnh Nguyên cuối cùng cũng nhịn không được mà t/át nàng ấy một cái.

"Tiện tỳ, ta thật sự đã cho ngươi mặt mũi, dung túng ngươi để nguoi mỗi ngày ở trước mặt ta làm chuyện hoang đường."

Tiểu Lăng che mặt, tiếp tục cười lạnh: "Thể diện của Vương gia thật là lớn mà, có thể dung túng thiên sơn vạn thủy, mặt mũi như vậy ta cũng không dám nhận."

"Người đâu!"

Phó Cảnh Nguyên không thể nhịn được nữa quay về phía sau gọi người.

Hai phủ vệ lập tức chạy tới.

Tâm trạng ta không tốt, ta vươn tay nhưng chỉ có thể xuyên qua người họ.

"Đem tiện tỳ này lôi xuống, ph/ạt ba mươi trượng!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giả chết trước mộ, bạn trai quỳ xin tôi tha thứ

Chương 13
Trước bia mộ của tôi, bạn trai ôm vòng hoa và nhẫn kim cương. Anh ta quỳ xuống, nói với bia mộ: 'Anh đến để cưới em đây.' Đồng đội đứng sau lưng anh ta, chính là tên nằm vùng mà ba năm trước tôi đã tự tay 'giết chết'. Họ ăn mừng việc tôi 'hy sinh', chuẩn bị tiếp quản toàn bộ di sản tôi để lại. Tôi bước ra từ bóng tối, tháo lớp mặt nạ hóa trang xuống. 'Vội thế sao?' Tôi nhìn khuôn mặt trắng bệch tức thì của hai người, 'Di sản của tôi, bao gồm cả sổ sách của tổ chức và...' Tôi chìa ra chiếc máy nghe lén trong khuy măng sét của tên đồng đội kia, 'bằng chứng các người bán đứng danh sách cảnh sát.' 'Muốn lấy không?' Tôi tung chiếc USB lên không trung, 'Quỳ xuống, cầu xin tôi đi.'
Sảng Văn
0