Phòng Triển Lãm Không Người

Chương 16

25/12/2023 14:18

Dường như nghe thấy tiếng mở cửa nên con cừu ngẩng đầu lên, liếc nhìn tôi điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra rồi quay nửa người, quay mông về phía tôi như để bảo vệ thức ăn rồi tiếp tục quay lưng với tôi mà ăn cỏ.

Trong phòng phát sóng trực tiếp, bình luận cũng liên tục nhảy ra.

“Đã bảo là “Ba Không Lấy” rồi mà, mấy cái này là cái gì đây?”

“Tại sao bên trong đó còn nh/ốt một con cừu vậy? Nó có sống thật không đấy?”

“Chủ phòng chó má mau đi xem trên tấm biển viết cái gì đi!”

Ở bên dưới bục triển lãm đúng là có treo một tấm biển bằng vàng, bên trên đó có viết mấy hàng chữ nhỏ.

Tôi quay qua nhìn, phát hiện đúng là lời giới thiệu cho vật phẩm triển lãm ở trong phòng này thật:

[Tác phẩm triển lãm: Ba Không Lấy]

[Ý nghĩa tác phẩm muốn biểu đạt: Người xưa có câu “Ba Không Lấy”, cừu và hổ bốn mắt trắng]

Ý là sao?

Tôi nhìn màn hình bình luận hiện lên ở điện thoại trong tay, mọi người trong phòng phát sóng trực tiếp cũng nhìn tôi, tất cả mọi người ngơ ngác nhìn nhau, chẳng có ai hiểu đây là cái phong tục dân gian gì.

Nhưng trong phòng phát sóng trực tiếp đúng là ngọa hổ tàng long*, ngay sau đó liền có người giải thích cho tôi.

*Ngọa hổ tàng long: ý chỉ người tài vẫn chưa được phát hiện tài năng vốn có hoặc những người có tài nhưng lại giấu tài, không muốn cho người khác biết

“Tôi biết, tôi biết này, quê nhà chúng tôi có cách nói như thế đấy.”

“Cừu ý chỉ tính cách, ý là không được lấy người phụ nữ hèn nhát, không có chủ kiến, nói gì nghe đấy.”

“Hổ là nói đến tuổi cầm tinh, nghe nói rằng người phụ nữ tuổi Dần (Hổ) sẽ gây chướng ngại cho chồng, nếu lấy về nhà thì sẽ gây ra tai họa.”

“Còn về bốn mắt trắng ấy mà…”

“Chủ phòng chó má, anh thử nhìn trong phòng xem có còn thứ gì khác hay không?”

Thứ khác?

Không có, chỉ có mấy thứ này thôi…

……

……

……

Tôi vừa lẩm bẩm vừa quay người lại, cố gắng quay rõ ràng khung cảnh cả căn phòng cho tất cả mọi người đang xem phát sóng trực tiếp, nhưng đang định quay đầu lại thì tôi cảm thấy hơi thở của mình dường như ngừng lại một nhịp, đầu óc trống rỗng.

Cánh cửa đằng sau lưng tôi không biết từ lúc nào đã lặng lẽ đóng ch/ặt lại rồi.

Thứ nằm ở phía bên phải của cánh cửa lẽ ra nên là bức tường có tấm cửa chặn lại nơi tôi đẩy cửa bước vào ban nãy, bây giờ lại có một người phụ nữ mặc váy cưới màu đỏ tươi, đội mũ phượng hà phi* đang đứng đó, toàn bộ phần đầu của đối phương đều được che phủ bởi một chiếc khăn trùm đầu màu đỏ làm, không thể nhìn thấy được bên trong, cô ta đi một đôi giày có hình dáng giống như bát sứ men ngọc lộn ngược, toàn thân được che chắn kín đáo, chỉ để lộ ra hai cổ tay, làn da trắng hơn tuyết, gần như có màu da em bé còn bú sữa, nơi cổ tay phải của cô ta còn được buộc một sợi dây nhỏ màu đỏ.

*Mũ phượng hà phi: hay là “Phụng quan hà phi” 凤冠霞披 là chế độ của nhà Hán, chỉ có Thái hoàng thái hậu, Hoàng thái hậu, Hoàng hậu khi vào miếu hành lễ mới dùng. Trên quan có trang sức chim phụng. “Hà phi” 霞披 là loại dành cho mệnh phụ được phong hiệu. Đến thời Tống nếu không được ân tứ thì không được dùng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Mang Thai Nhưng Không Chạy

Chương 8
Tôi, một beta, thật sự đã mang thai. Và lúc này, người cha sinh học khác của con tôi đang cầm đơn xin chuyển công tác của tôi với vẻ mặt lạnh lùng và chất vấn tôi. 「Tại sao anh lại muốn chuyển sang quản lý hậu cần?」 「Quản lý hậu cần cũng rất quan trọng.」 Anh ta hít một hơi thật sâu, 「Tôi biết hậu cần cũng quan trọng, tôi muốn biết tại sao anh đột nhiên muốn rút lui khỏi chiến trường.」 Tôi vô thức giơ tay bảo vệ bụng dưới, có vẻ như hôm nay nếu không đưa ra một lý do thuyết phục anh ta, thì không thể nào chuyển công tác thành công được. Tôi hít một hơi thật sâu, nói: 「Omega của tôi đã mang thai, thai nhi không ổn định lắm, lúc nào cũng cần tôi chăm sóc.」 Sau đó, anh ta sững sờ, tờ đơn xin chuyển công tác trong tay anh ta rơi thẳng xuống đất.
13.72 K
9 Nghe lén Chương 13
12 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm