15
Tôi và Lục Dịch Sâm lại ngủ chung một phòng.
Mỗi tối đều ôm ấp hôn hít,
nhưng cố ý tránh tiếp xúc phần dưới.
Có một lần tôi m/áu nóng bốc lên, thử vươn tay chạm vào anh.
Nhưng cổ tay tôi bị anh nắm lại.
M/áu trong người tôi lạnh toát.
Tôi sững sờ nhìn anh.
Cố nén cay nơi khóe mắt, giả vờ không sao mà cười.
“Chúng ta có thể… yêu kiểu Plato.”
Lục Dịch Sâm nhíu mày, thăm dò hỏi:
“Plato là tư thế nào?”
Tôi: “……”
Anh thật sự rút điện thoại ra tìm ki/ếm.
Tôi liếc thấy lịch sử tìm ki/ếm của anh, mặt đỏ bừng ngay lập tức.
【Lần đầu của gay nên làm thế nào?】
【Sau đó vệ sinh ra sao để không bị thương?】
【Một ngày làm 8 lần có tinh tận nhân vo/ng không?】
Còn mấy cái nữa…
chỉ cần liếc qua là tôi đã x/ấu hổ đến mức trong đầu tự hiện hình!
Sau khi tìm xong, Lục Dịch Sâm mới nhận ra tôi đang nghĩ gì.
Anh chậm rãi tiến lại gần, hơi thở nóng rực.
“Từ đêm em hôn anh, đêm nào anh cũng mơ thấy em.”
“Bảo bối, đừng nghi ngờ tình yêu anh dành cho em có phải là tình yêu không.”
“Em có tất cả các loại yêu của anh.”
“Trong đó… cũng bao gồm toàn bộ tình yêu.”
16
Thực tiễn chứng minh chân lý.
Một ngày làm 8 lần.
Không ch*t.
Tôi cứ nghĩ tôi và Lục Dịch Sâm gắn bó nhiều năm như vậy,
dù có yêu nhau thì cũng chẳng khác gì trước đây.
Nhưng không ngờ…
Lục Dịch Sâm với tư cách bạn trai lại hoàn toàn khác với tưởng tượng của tôi.
Chỉ cần chạm mắt là anh đã dính lấy hôn tôi.
Tôi nằm trong lòng anh chơi điện thoại.
Thẩm Hữu Phong và Hạ Lễ Dương đều nhắn tin tới.
Thẩm Hữu Phong:
“Lão phu bấm tay tính toán, hôm nay cậu xin nghỉ nhất định là có chuyện vui! Tối qua mấy lần?”
Hạ Lễ Dương:
“Tiến triển tình cảm thế nào rồi?”
Tôi lần lượt trả lời từng người.
Lục Dịch Sâm nhìn chằm chằm suốt quá trình.
Ngón tay vô thức vuốt tóc tôi.
“Cách xa Hạ Lễ Dương ra.”
“Nhìn thấy cậu ta là anh bực.”
Tôi hỏi tại sao.
Anh lúng túng không chịu nói, chỉ khẽ chạm môi tôi.
Tôi bật cười.
“Anh gh/en à?”
“Không hẳn là gh/en.”
“Nhưng sẽ rất gh/en.”
Giọng anh cứng lại.
“Chỉ cần nghĩ tới việc vì sự ng/u ngốc của anh, để em đ/au lòng, để Hạ Lễ Dương chen vào… là anh chỉ muốn tự đ/á/nh mình một trận.”
Tôi không nói cho anh biết Hạ Lễ Dương chỉ cố tình kí/ch th/ích anh thôi.
Dù sao tôi cũng đã chua xót vì mối đơn phương này suốt nhiều năm.
Cũng nên để Lục Dịch Sâm nếm thử một chút.
Vị chua sẽ không biến mất.
Nó chỉ chuyển từ người này sang người khác.
Lục Dịch Sâm lại nhặt được một phần thư tình trong nhà.
Anh cố che giấu dáng vẻ gh/en t/uông.
“Bảo bối, cái ‘Hoàng’ này là ai vậy?”
“Em còn chưa từng viết thư tình cho anh!”
Tôi thật sự kinh ngạc vì sự chậm chạp của anh.
Bị yêu nên có chỗ dựa mà vô tư.
Bảo sao bao năm nay anh không phát hiện ra tôi yêu anh.
Tôi cố ý giữ bí mật, không chịu nói cho anh biết.
Cho tới một ngày,
Lục Dịch Sâm nhặt được phần còn lại.
Lần này, anh nhìn thấy trọn vẹn cái tên.
“Lục Dịch Sâm, anh là ánh nắng ấm áp nhất trong vận mệnh của em.
Chỉ cần có anh bên cạnh, em sẽ không còn sợ những cơn mưa bão ngoài kia.”
Hốc mắt anh đỏ lên.
Anh ôm ch/ặt lấy tôi.
“Ngôn Ngôn, anh sẽ yêu em mãi mãi.”
Tôi biết.
Lục Dịch Sâm…
vĩnh viễn là mặt trời của riêng tôi.
End.