Thị Bạch Hoa Chi

Chương 17 + 18

14/10/2024 10:28

17.

Ta đã uể oải không vui suốt nhiều ngày.

Hằng ngày tóc tai rối bời, mỗi lần con bò thấy ta đến cho nó ăn cỏ đều gi/ật mình.

Điều này bởi ta thật không ngờ Lưu Tam Cân lại đến nhà ta.

Theo như diễn biến, hẳn là nữ nhân kia mỗi đêm đều đến bên giường y, nói:

“Vẫn là tay nghề của chàng tốt hơn.”

Y đâu còn thời gian để ý đến một góa phụ như ta.

Hôm nay, vừa cho con bò ăn xong, ta từ gốc cây đào lên chút rư/ợu, định mượn rư/ợu giải sầu.

Tay dính đầy bùn vừa mở cửa phòng, ta đã thấy người ngồi trên giường.

Hũ rư/ợu trong tay, không biết để rơi hay giữ lại.

Lưu Tam Cân nhìn mái tóc rối bời của ta, lại nhìn hũ rư/ợu trong tay.

“Đừng nhìn!”

Ta bừng tỉnh, vội vàng bước ra ngoài, đóng cửa lại.

Trong tình cảnh này, ngay cả con bò cũng không thể nhịn được mà chê bai, huống chi là Lưu Tam Cân.

Ta nhẹ nhàng đặt hũ rư/ợu bên ngoài, rồi chạy ra giếng trong sân để rửa mặt, chải tóc một chút.

Rõ ràng trong lòng ta có chút oán h/ận y, nhưng lúc này lại sợ mình chậm trễ y sẽ đi mất.

May mắn, khi ta quay lại y vẫn còn ngồi trên giường.

Ôm hũ rư/ợu bước vào, ta giả vờ bình tĩnh hỏi:

“Huynh đến làm gì?”

Lưu Tam Cân ngồi trên giường, đôi mắt đen thẳm:

“Ta đến để trả nàng hai tháng mười ngày.”

Lẽ ra, nghe câu này ta phải rất vui mừng, lập tức lao vào y, cùng y mây mưa.

Nhưng ta không làm vậy.

Bỗng dưng ta cảm thấy rất buồn.

Y vội vàng đến trả tq khoản n/ợ thời gian đó, chắc chắn là muốn sớm c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với ta, rồi cùng nữ nhân kia bay nhảy.

Nghĩ đến đây, lòng ta chua xót, nước mắt không tự chủ mà trào ra.

Lưu Tam Cân đưa tay kéo ta vào lòng, nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt ta:

“Nàng khóc gì vậy?”

Giọng nói của y có phần trầm thấp.

Ta quay mặt đi:

“Rư/ợu này cay quá, làm cay mắt.”

Y rút hũ rư/ợu khỏi tay ta, đặt lên bàn thấp bên cạnh.

Ta lại với tay lấy về ôm vào lòng.

Cứ như vậy lặp đi lặp lại vài lần, y mới thở dài:

“Đừng nghịch nữa.”

18.

Rốt cuộc ta cũng không nghịch nữa, vì không có gì mà sáu múi bụng không giải quyết được.

Sáu múi bụng của Lưu Tam Cân quả là th/uốc chữa b/ệnh.

Nhưng nghĩ đến nữ nhân kia, ta vẫn không thể vui lên.

“Huynh cũng đối xử như vậy với nàng ta?”

Ta ôm cổ hắn, giọng điệu mang theo nỗi chua xót khó nói.

Lưu Tam Cân nhìn ta:

“Nàng ta?”

Y còn giả vờ không hiểu ta đang nói ai chứ.

Có lẽ y từng có nhiều nữ nhân, nên không biết ta đang ám chỉ ai.

Dù sao, ngoài việc biết y có sáu múi bụng, ta gần như không biết gì khác về y.

“Nữ nhân mặc y phục đen đó.”

Ta nhắc y.

Một lúc sau, Lưu Tam Cân khẽ cười.

“Nàng gh/en tỵ gì chứ?”

Giọng y trầm thấp, mang theo vô vàn tình cảm.

Đúng vậy, ta chỉ là một góa phụ bị người đời chê bai, thật sự không nên gh/en tỵ vô cớ.

Ta chưa từng nghĩ rằng, một ngày nào đó lại có thể ở bên y, và đây lại là một chuyện khiến ta cảm thấy tủi thân đến mức muốn khóc.

Điều chính là, người trong cuộc lại không cảm thấy như vậy.

Người trong cuộc đang nằm bên cạnh ta:

“Vài ngày nữa ta sẽ phải ra ngoài một chuyến.”

Y nói câu này giống như một người phu quân thông báo với thê tử về lịch trình của mình.

Ta quay lại trừng mắt nhìn y.

Y mỉm cười che mắt ta:

“Theo lệ, thiếu một ngày tính mười ngày.”

Nếu là trước đây, y chủ động như vậy, ta nhất định sẽ vui mừng khôn xiết, nhưng hôm nay ta lại cảm thấy y có điều gì không ổn.

Y chắc chắn sẽ đi tìm tình nhân.

Nhưng ta không có tư cách để chất vấn.

Bởi vì ta cũng chỉ là một tình nhân của y, mà còn là một góa phụ.

Vạy nên ta tức gi/ận nói:

“Tăng giá rồi, thiếu một ngày tính một tháng.”

Ta nghĩ chắc y sẽ m/ắng ta tham lam, nhưng lại nghe thấy giọng y mang theo nụ cười bên tai:

“Được.”

Kể từ khi nữ nhân kia xuất hiện, y dường như cười nhiều hơn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi bị cư dân mạng chỉ trích, tôi và con gái trở thành đôi bạn thân

Chương 6
Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, con gái tôi ngày nào cũng nằm ườn ở nhà chơi điện thoại. Tôi không nhịn được nên tiện miệng than vãn một câu trên mạng, nhưng phản ứng của cộng đồng mạng khiến tôi chấn động. 【Cô bé đáng thương quá, bạn bè đồng trang lứa đều được đi chơi, còn con bé chỉ có thể ở nhà chơi điện thoại.】 【Thế mà còn bị mẹ nó bêu rếu lên mạng nữa chứ.】 Tôi không hiểu nổi: 【Đáng thương chỗ nào? Rõ ràng là nó lười ra ngoài, chứ đâu phải tôi không cho nó đi chơi.】 Hai bình luận được nhiều lượt thích nhất là: 【Ngày nào cũng bảo con đi chơi, thế bà đã đưa tiền cho con chưa?】 【Chủ thớt à, bà nên thấy đủ đi, chơi điện thoại là hình thức giải trí đỡ tốn kém nhất rồi, con gái bà đang tiết kiệm tiền cho bà đấy.】 Thấy tôi không tin, cư dân mạng cá cược với tôi một ván. Ngày hôm sau, tôi làm theo lời họ dạy, bán tín bán nghi gõ cửa phòng con gái. "Công ty tặng hai tấm vé vào sở thú, con có muốn đi cùng mẹ không?" Con gái sững người mất 2 giây. Đột nhiên, nó buông điện thoại xuống.
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0
Vì Ngọc Chương 7
Đổi chồng Chương 8
Lạc Hy Chương 6