Phiên tòa Hoa Hồng

Chương 19

17/11/2023 15:40

Câu chuyện của Thẩm Nguyệt, phần lớn đều là sự thật.

Ví dụ như việc đúng là có một người lớp trưởng từng được Thẩm Mai coi như ánh sáng của cuộc đời cô ấy.

Bởi vì bọn họ có cùng họ nên Thẩm Mai luôn coi cô ta như người bạn tốt nhất của mình.

Thế nhưng cuối cùng chính cô ta lại đẩy Thẩm Mai vào vực thẳm.

Cuối cùng Thẩm Mai đ/au lòng và tuyệt vọng, gọi điện thoại cho cô ta, muốn hỏi cho rõ ngọn ngành và kết quả qu/an h/ệ hai người sẽ đi về đâu.

Nhưng Thẩm Nguyệt lại hẹn cô ấy lên trên sân thượng rồi đẩy cô ấy xuống.

Sau chuyện đó, Thẩm Nguyệt lấy được tư cách đi bảo vệ bài nghiên c/ứu, khuyên các hung thủ giữ im lặng. Mười năm sau, cô lắc một một cái liền biến thành một thương nhân có tiếng.

Người lớp trưởng đó, chính là Thẩm Nguyệt.

Cô ta vô cùng đ/au đớn nói ra những tội á/c liên quan đến “lớp trưởng Hứa Nặc”, thực ra là đang nói về những tội á/c do chính cô ta thực hiện.

___

Thẩm Nguyệt giống như một con gà mẹ thi đấu thất bại, ngồi sụp xuống ở trên ghế.

Cô ta nắm lấy tóc mình, đ/au khổ đến cùng cực.

“Không! Tôi không tin!”

Tôi vỗ nhẹ hai bàn tay vào nhau, cảnh tượng ban đầu bỗng nhiên biến mất, chúng tôi lại trở lại vào trong chiếu lều đặt rất nhiều cabin ngủ đông.

Con ngươi của Thẩm Nguyệt co rút thật mạnh, cố gắng thích ứng với luồng ánh sáng mạnh chiếu tới từ bốn phía xung quanh, cuối cùng cô ta mới phát hiện ra hoàn cảnh hiện tại của mình– cô ta đang nằm trong một chiếc cabin ngủ đông.

Cô ta bật người ngồi dậy, nhìn vô số nhân viên xung quanh, nhìn thấy các bạn học cũ đang dần dần tỉnh táo lại.

Không có ai ch*t cả. Tuy nhiên, điều này còn khiến người ta cảm thấy lạnh gáy hơn là ch*t.

“Hahahaha…” Cô ta bỗng nhiên cười to, đi chính x/á/c về hướng tôi.

“Thật ngưỡng m/ộ Thẩm Mai khi cô ấy có một người bạn trai như anh.”

“Lý Mộng Mộng” đang ở trong cabin ngủ đông một bên khác tự nhiên lại bật khóc: “Vậy tôi là ai? Tôi là ai hả? Tôi muốn về nhà, tôi muốn về nhà…”

Cô ta đã không còn dáng vẻ chỉ tay năm ngón như lúc ở phòng học nữa, cô ta ngồi dậy khỏi cabin ngủ đông, mặt đầy nếp nhăn, tóc hoa râm, dáng người thấp bé.

Đây rõ ràng là một người già, không phải là bất kỳ bạn học nào.

Thế nên, bà ấy là ai?

Tôi cười ra cả nước mắt, “Lý Mộng Mộng, bà thật sự quên bà từng có một sinh viên tên Thẩm Mai vào mười năm trước rồi sao?”

Đúng vậy, sinh viên, Thẩm Mai là sinh viên của bà ta.

Còn bà ta chính là giảng viên hướng dẫn đáng ch*t kia!

Cầm đầu học sinh thực hiện hành vi b/ạo l/ực học đường, xong chuyện còn nhận phí bịt miệng, đúng là cực phẩm.

Bà ta có bộ dạng hiện tại chẳng qua là bởi vì mười năm nay Thẩm Mai đều đi vào giấc mơ của bà ta, thân thể cùng trái tim của bà ta đều bị hành hạ, tinh thần rối lo/ạn cho nên mới bị lão hóa nhanh chóng.

Tôi nhìn vào chỗ trống phía bên phải của mình, cười cười.

“Làm cũng không tồi.” Tôi thầm khen ngợi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chuyện vặt giữa tôi và kẻ thù không đội trời chung

Chương 10
Tôi và Lê Từ là hai Alpha mạnh nhất của hai gia tộc đối địch trăm năm. Ngoài mặt thì đấu đá gay gắt, gặp nhau là móc mỉa đối phương, sau lưng lại âm thầm cắn xé nhau để vượt qua kỳ mẫn cảm. Cứ cắn tới cắn lui như thế… Không hiểu sao lại cắn ra tình cảm thật. Cho đến một ngày bị anh trai tôi bắt gặp. Anh tôi lần ngược lại mối thù máu suốt năm trăm năm giữa nhà tôi và nhà họ Lê, xách hẳn “khẩu súng dài ba mét” tượng trưng cho cơn giận dữ, nghiến răng: “Chia tay ngay. Nếu không anh sẽ giết thằng đó.” Tôi hoàn toàn không lo cho Lê Từ. Người tôi lo… là anh trai mình. Dù sao thì Lê Từ cũng là một con chó điên ngang ngược, chẳng biết sợ ai. Vì để anh trai còn sống mà nhìn thấy mặt trời ngày mai… Tôi quyết định mạo hiểm đi chia tay với Lê Từ.
552
2 Xoá bỏ Omega Chương 15
6 Tình cổ bị lỗi Chương 11
12 Tâm duyệt sư tôn Chương 24

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trăng sáng cùng người bước

Chương 6
晉 Vương phi hạ độc phá thai cho ta, kẻ là trắc phi. Nhân chứng vật chứng đều đủ cả. Thế nhưng ả lại chối bay chối biến, đôi mắt lạnh lùng mang theo vẻ kiêu ngạo: "Chuyện ta chưa từng làm, kẻ nào cũng đừng hòng vu khống ta." Ta gượng tấm thân bệnh tật mà đứng dậy cất lời: "Điện hạ, người hiểu lầm rồi, thuốc phá thai này là thiếp thân vô ý ăn nhầm, không liên can chi tới Vương phi." Trong phòng, Tấn Vương cùng Vương phi đều ngẩn người. Rõ ràng trước lúc ta ngất đi còn miệng lưỡi thề thốt: "Vương phi hãm hại ta!" Ta không nói thêm lời nào, chỉ ngước mắt nhìn nữ tử đứng sau lưng Vương phi. Đó là muội muội ruột thịt cùng một mẫu thân sinh ra với ta, nay mới mười hai tuổi, trông vẻ ngoài có vẻ vô hại. Thế nhưng ở kiếp trước, chính ả là kẻ làm ngư ông đắc lợi sau khi ta cùng Tấn Vương phi đấu đá đến mức lưỡng bại câu thương. Kiếp trước ta vùi thân trong biển lửa, mọi sự đều đã muộn màng. Nay, ta đã trở lại ngày mất đi hài nhi, thì vẫn còn sự lựa chọn khác.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 42: Đích thân tới cầu xin
Tua lại Chương 6