Nếu thật sự để họ biết tôi không chỉ dùng tiền sinh hoạt họ cho để bao nuôi một người đàn ông.
Mà còn sống chung với anh nữa...
Nghĩ tới cảnh tượng đó, tôi không khỏi rùng mình.
Chuyện này tuyệt đối không thể để bố mẹ biết được.
Không ngờ phòng đông phòng tây.
Phòng được bố mẹ, lại không phòng được anh trai tôi.
Vừa tan học, tôi đã nhận được điện thoại của anh trai.
"Em đang ở đâu?"
Tôi chẳng hiểu gì.
"Ở trường, vừa tan học."
"Lập tức về nhà."
Giọng anh trai âm trầm đ/áng s/ợ.
"Anh đang ở nhà em."
Tim tôi lập tức thắt lại.
Hôm nay Giang Trạch Chu không có tiết học.
Cho nên không ra ngoài.
Giờ này...
Anh hẳn đang ở nhà nấu cơm chờ tôi về.
Vậy thì...
Tôi không dám nghĩ tiếp nữa.
Co giò chạy thẳng.
Dùng hết sức lực của cả đời mình.
Năm phút sau.
Tôi đứng trước cửa nhà, chỉnh lại tóc tai quần áo, hít sâu vài hơi.
Rồi mới mở cửa bước vào.
Trong phòng.
Anh trai tôi và Giang Trạch Chu đang ngồi đối diện nhau.
Giang Trạch Chu lười biếng dựa vào ghế.
Khí thế áp đảo đến đ/áng s/ợ.
Sắc mặt anh trai tôi lại càng khó coi hơn.
Thấy tôi bước vào.
Anh trai quay đầu lại, khóe môi kéo lên một nụ cười chẳng có chút cảm xúc nào.
"Giải thích cho anh xem."
"Vì sao trong nhà em lại có một người đàn ông?"
"Hay là anh già rồi, mắt mờ nên nhìn nhầm?"
Trên đường về tôi đã nghĩ sẵn lý do.
Tôi đặt balo xuống bàn, giọng điệu tự nhiên:
"Anh nói anh ấy à? Anh ấy là khách thuê nhà của em."
"Chẳng phải nhà có hai phòng sao? Em nghĩ mình cũng không dùng hết nên cho thuê luôn."
"Có chuyện gì sao?"
"Anh không biết đấy thôi, bây giờ sinh viên tìm nhà rất nhiều. Dù sao em cũng không dùng tới hai phòng, nên cho thuê thôi."
"Anh làm gì mà phản ứng lớn thế?"
Nghe tôi giải thích.
Sắc mặt anh trai quả nhiên dịu đi không ít.
Anh ấy liếc Giang Trạch Chu một cái.
Rồi nói với tôi:
"Được rồi, anh không có việc gì. Chỉ ghé qua xem em thế nào thôi."
Trong lòng tôi chỉ muốn anh mau chóng rời đi.
"Em vẫn ổn mà, chẳng có chuyện gì cả."
Tôi cười đáp.
Anh trai gật đầu nhàn nhạt.
"Vậy anh đi đây."
"Vâng, anh!"
Trước khi đi.
Anh trai hung hăng trừng Giang Trạch Chu một cái.
Như thể rất có ý kiến với anh.
Tôi chẳng hiểu mô tê gì.
Nhưng việc quan trọng nhất lúc này là tiễn vị đại Phật này ra khỏi cửa.
Đợi anh trai rời đi.
Tôi mới cảm thấy mình sống lại.
Tôi nhìn Giang Trạch Chu.
"Anh không nói gì với anh trai tôi đấy chứ?"
Giang Trạch Chu bật cười.
"Không có."
Cũng phải.
Nếu anh thật sự nói gì đó.
Thì hai cái chân của tôi giờ chắc đã không còn giữ được nữa rồi.
Ngay giây tiếp theo.
Một câu nói của Giang Trạch Chu khiến tôi h/ồn bay phách lạc.
"Tôi chỉ nói tôi là cậu trai trẻ được em bao nuôi thôi."
8.
"Cái gì cơ?!!"
Trong nháy mắt.
Tôi cảm thấy trời sập rồi.
Tôi không ngờ Giang Trạch Chu lại thản nhiên khai luôn chuyện tôi bao nuôi anh như thế.
Mà còn khai với chính anh trai tôi nữa.
Quả nhiên không trách được lúc nãy anh trai tôi chẳng hề cho Giang Trạch Chu sắc mặt tốt.
Đổi lại là tôi mà xem.
Nếu em trai mình bao nuôi một người đàn ông, còn dẫn thẳng về nhà.
Kết quả lúc về lại bịa ra một đống lý do để lừa mình.
Không đá/nh g/ãy chân nó đã là nhân từ lắm rồi.
Xong đời.
Bây giờ phải làm sao đây?
"Sao anh lại nói chuyện này ra luôn vậy?!"
Tôi cũng không muốn trách Giang Trạch Chu.
Dù sao tôi cũng chưa từng dặn anh phải giữ bí mật chuyện này.