Đêm khuya, bão nổi lên. Không khí đặc quánh, ngột ngạt đến nghẹt thở.
Tần Triệu Đình đang đi công tác xa, chuyến bay bị hoãn vì thời tiết x/ấu, sớm nhất cũng phải sáng hôm kia mới về.
Tôi biết Tần Trăn sẽ đến.
Cửa phòng bị đẩy bật ra. Tôi thậm chí không buồn ngẩng đầu.
Hắn đứng ngoài cửa, tóc rối bời. Trông hắn như con thú đói vừa đ/á/nh hơi thấy mồi, thở gấp, từng bước áp sát. Ánh mắt hắn nóng rực, ghim ch/ặt vào tôi như đinh nung đỏ.
“Lâm Thê.”
Giọng hắn khàn đặc, như bị bóp nghẹt nơi cổ họng.
“Rốt cuộc mày là ai?”
“Mày có qu/an h/ệ gì với Lâm Nguyệt Minh?”
“Tần thiếu gia nửa đêm xông vào phòng tôi, chỉ để hỏi về một người tôi không quen biết sao?”
Tôi nhướng mày. Hắn bật cười lạnh.
“Không quen biết?”
“Cha tao coi mày là bản sao của hắn, ngày nào cũng nhìn mặt mày mà gọi tên hắn!”
“Mày sống trong nhà ông ấy, dùng đồ của ông ấy, dám nói không biết Lâm Nguyệt Minh là ai?”
Hắn bất ngờ lao tới, siết ch/ặt cằm tôi.
“Nhìn kỹ mặt mày đi, giống hệt hắn năm xưa!”
“Lâm Thê, đừng nói với tao đây chỉ là trùng hợp!”
“Rốt cuộc mày là ai?!”
Trong phòng chỉ còn tiếng thở dồn dập của hắn và tiếng gió rít ngoài cửa sổ.
Tôi nhìn gương mặt méo mó vì kích động của hắn, im lặng vài giây.
Rồi khẽ nói, giọng pha chút mỉa mai:
“Tôi là ai, trong lòng anh chẳng phải đã có đáp án rồi sao?”
“Còn hỏi tôi làm gì, đại thiếu gia?”
Tôi nghiêng đầu nhìn màn đêm ngoài cửa sổ, giọng xa xăm:
“Đôi khi chính tôi cũng không biết mình là ai.”
“Tôi là ai, thật sự quan trọng sao?”
“Giả sử biết được thân phận tôi, anh định làm gì?”
“Gi*t tôi? B/áo th/ù cho mẹ anh?”
Sắc mặt hắn đông cứng lại, môi run lên như muốn cãi.
Nhưng tôi không chờ hắn trả lời.
“Tôi đã nói, bà ấy không phải do tôi gi*t.”
“Nhưng cái ch*t của bà ấy… quả thật có liên quan đến tôi.”
“Mày nói cái gì?!”
Giọng hắn biến sắc.
“Tôi nói, cái ch*t của bà ấy có liên quan đến tôi.”
Tôi lặp lại, bình thản như đang kể chuyện thường ngày.
“Hôm đó, bà ấy lên cơn đ/au tim khi nhìn thấy mặt tôi.”
Tôi hơi nghiêng đầu, mỉm cười, nụ cười lạnh lẽo:
“Đại thiếu gia, bệ/nh của phu nhân vốn được kiểm soát rất tốt. Vì sao lại đột ngột phát tác?”
“Khi nhìn tôi, bà ấy đã nhầm tôi với ai?”
Lời vừa dứt, người hắn chao đảo.
Sắc mặt tái nhợt, cơn gi/ận dữ nhường chỗ cho nỗi k/inh h/oàng.
Hắn dĩ nhiên biết đáp án.
Tôi không buông tha, ném ra câu hỏi cuối cùng — cũng là câu đ/au nhất:
“Còn anh thì sao, Tần Trăn?”
Tôi nhìn hắn, khẽ hỏi:
“Bây giờ nhìn tôi, anh thấy ai?”
Đồng tử hắn co lại, toàn thân run lên.
Hắn há miệng, rất lâu sau mới bật ra được tiếng nói, giọng r/un r/ẩy:
“Lâm Thu!”
“Mày là Lâm Thu!”
“Không, tôi là Lâm Thê.”
“Mày nói dối!” Hắn gầm lên.
“Chuyện đó không quan trọng.”
“Không quan trọng? Theo mày cái gì mới quan trọng?!”
Hắn gần như mất kiểm soát.
Nhìn bộ dạng ấy, tôi bỗng hiểu ra điều mình vẫn ngờ ngợ.
“Tần Trăn, anh thích tôi.”
Tôi nói thẳng.
Hắn sững lại, như bị câu nói ấy th/iêu ch/áy.
Gần như theo phản xạ, hắn bật lại:
“Mày nói bậy!”
“Anh điều tra tôi, tôi cũng có cách điều tra anh.”
Tôi nhìn ánh mắt hoảng hốt của hắn, nói rõ từng chữ:
“Anh biết tôi thích đàn ông. Nếu không, năm đó tôi đã không dễ dàng mắc bẫy, để anh xem như món đồ chơi.”
“Dù là anh hay cha anh…”
“Tôi quá quen với ánh mắt của một người đàn ông khi thích một người đàn ông khác.”
“Sáu năm ở nước ngoài, anh chưa từng có bạn gái.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Tối hôm đó, khi cha anh ép tôi xuống bàn làm việc, tôi biết anh đứng ngoài cửa. Anh đã đứng đó rất lâu.”
“Tôi vẫn tò mò… lúc ấy anh nghĩ gì?”
Giọng tôi hạ thấp, ánh mắt lướt qua môi hắn:
“Là thấy hai người đàn ông hôn nhau thật gh/ê t/ởm… hay là nghĩ rằng, mình cũng có thể?”
Hơi thở hắn dồn dập, yết hầu chuyển động liên tục.
“Đương nhiên là có thể, Tần Trăn.”
Tôi cúi sát lại, gần như chạm vào môi hắn.
“Dù sao… chúng ta từng hôn nhau rồi, đúng không?”
“Cút đi!”
“Tao… tao không thể thích đàn ông!”
Như chợt nhớ ra điều gì, hắn gào lên, đẩy tôi ra thật mạnh rồi bỏ chạy, như thể đang chạy trốn chính mình.
Hai kẻ ích kỷ và tà/n nh/ẫn như vậy, lại sinh ra một đứa ngốc như hắn.
Đôi khi, kẻ x/ấu mà không đủ đ/ộc á/c mới là người đ/au khổ nhất.
Tôi cúi xuống, nhìn chấm đỏ đang nhấp nháy trong phòng.
Nếu không có gì thay đổi, có lẽ không cần chờ đến sáng hôm kia.
Có lẽ ngay tối mai, tôi sẽ gặp lại Tần Triệu Đình.