Tàn tích còn lại

Chương 4

25/02/2026 17:42

Đêm khuya, bão nổi lên. Không khí đặc quánh, ngột ngạt đến nghẹt thở.

Tần Triệu Đình đang đi công tác xa, chuyến bay bị hoãn vì thời tiết x/ấu, sớm nhất cũng phải sáng hôm kia mới về.

Tôi biết Tần Trăn sẽ đến.

Cửa phòng bị đẩy bật ra. Tôi thậm chí không buồn ngẩng đầu.

Hắn đứng ngoài cửa, tóc rối bời. Trông hắn như con thú đói vừa đ/á/nh hơi thấy mồi, thở gấp, từng bước áp sát. Ánh mắt hắn nóng rực, ghim ch/ặt vào tôi như đinh nung đỏ.

“Lâm Thê.”

Giọng hắn khàn đặc, như bị bóp nghẹt nơi cổ họng.

“Rốt cuộc mày là ai?”

“Mày có qu/an h/ệ gì với Lâm Nguyệt Minh?”

“Tần thiếu gia nửa đêm xông vào phòng tôi, chỉ để hỏi về một người tôi không quen biết sao?”

Tôi nhướng mày. Hắn bật cười lạnh.

“Không quen biết?”

“Cha tao coi mày là bản sao của hắn, ngày nào cũng nhìn mặt mày mà gọi tên hắn!”

“Mày sống trong nhà ông ấy, dùng đồ của ông ấy, dám nói không biết Lâm Nguyệt Minh là ai?”

Hắn bất ngờ lao tới, siết ch/ặt cằm tôi.

“Nhìn kỹ mặt mày đi, giống hệt hắn năm xưa!”

“Lâm Thê, đừng nói với tao đây chỉ là trùng hợp!”

“Rốt cuộc mày là ai?!”

Trong phòng chỉ còn tiếng thở dồn dập của hắn và tiếng gió rít ngoài cửa sổ.

Tôi nhìn gương mặt méo mó vì kích động của hắn, im lặng vài giây.

Rồi khẽ nói, giọng pha chút mỉa mai:

“Tôi là ai, trong lòng anh chẳng phải đã có đáp án rồi sao?”

“Còn hỏi tôi làm gì, đại thiếu gia?”

Tôi nghiêng đầu nhìn màn đêm ngoài cửa sổ, giọng xa xăm:

“Đôi khi chính tôi cũng không biết mình là ai.”

“Tôi là ai, thật sự quan trọng sao?”

“Giả sử biết được thân phận tôi, anh định làm gì?”

“Gi*t tôi? B/áo th/ù cho mẹ anh?”

Sắc mặt hắn đông cứng lại, môi run lên như muốn cãi.

Nhưng tôi không chờ hắn trả lời.

“Tôi đã nói, bà ấy không phải do tôi gi*t.”

“Nhưng cái ch*t của bà ấy… quả thật có liên quan đến tôi.”

“Mày nói cái gì?!”

Giọng hắn biến sắc.

“Tôi nói, cái ch*t của bà ấy có liên quan đến tôi.”

Tôi lặp lại, bình thản như đang kể chuyện thường ngày.

“Hôm đó, bà ấy lên cơn đ/au tim khi nhìn thấy mặt tôi.”

Tôi hơi nghiêng đầu, mỉm cười, nụ cười lạnh lẽo:

“Đại thiếu gia, bệ/nh của phu nhân vốn được kiểm soát rất tốt. Vì sao lại đột ngột phát tác?”

“Khi nhìn tôi, bà ấy đã nhầm tôi với ai?”

Lời vừa dứt, người hắn chao đảo.

Sắc mặt tái nhợt, cơn gi/ận dữ nhường chỗ cho nỗi k/inh h/oàng.

Hắn dĩ nhiên biết đáp án.

Tôi không buông tha, ném ra câu hỏi cuối cùng — cũng là câu đ/au nhất:

“Còn anh thì sao, Tần Trăn?”

Tôi nhìn hắn, khẽ hỏi:

“Bây giờ nhìn tôi, anh thấy ai?”

Đồng tử hắn co lại, toàn thân run lên.

Hắn há miệng, rất lâu sau mới bật ra được tiếng nói, giọng r/un r/ẩy:

“Lâm Thu!”

“Mày là Lâm Thu!”

“Không, tôi là Lâm Thê.”

“Mày nói dối!” Hắn gầm lên.

“Chuyện đó không quan trọng.”

“Không quan trọng? Theo mày cái gì mới quan trọng?!”

Hắn gần như mất kiểm soát.

Nhìn bộ dạng ấy, tôi bỗng hiểu ra điều mình vẫn ngờ ngợ.

“Tần Trăn, anh thích tôi.”

Tôi nói thẳng.

Hắn sững lại, như bị câu nói ấy th/iêu ch/áy.

Gần như theo phản xạ, hắn bật lại:

“Mày nói bậy!”

“Anh điều tra tôi, tôi cũng có cách điều tra anh.”

Tôi nhìn ánh mắt hoảng hốt của hắn, nói rõ từng chữ:

“Anh biết tôi thích đàn ông. Nếu không, năm đó tôi đã không dễ dàng mắc bẫy, để anh xem như món đồ chơi.”

“Dù là anh hay cha anh…”

“Tôi quá quen với ánh mắt của một người đàn ông khi thích một người đàn ông khác.”

“Sáu năm ở nước ngoài, anh chưa từng có bạn gái.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Tối hôm đó, khi cha anh ép tôi xuống bàn làm việc, tôi biết anh đứng ngoài cửa. Anh đã đứng đó rất lâu.”

“Tôi vẫn tò mò… lúc ấy anh nghĩ gì?”

Giọng tôi hạ thấp, ánh mắt lướt qua môi hắn:

“Là thấy hai người đàn ông hôn nhau thật gh/ê t/ởm… hay là nghĩ rằng, mình cũng có thể?”

Hơi thở hắn dồn dập, yết hầu chuyển động liên tục.

“Đương nhiên là có thể, Tần Trăn.”

Tôi cúi sát lại, gần như chạm vào môi hắn.

“Dù sao… chúng ta từng hôn nhau rồi, đúng không?”

“Cút đi!”

“Tao… tao không thể thích đàn ông!”

Như chợt nhớ ra điều gì, hắn gào lên, đẩy tôi ra thật mạnh rồi bỏ chạy, như thể đang chạy trốn chính mình.

Hai kẻ ích kỷ và tà/n nh/ẫn như vậy, lại sinh ra một đứa ngốc như hắn.

Đôi khi, kẻ x/ấu mà không đủ đ/ộc á/c mới là người đ/au khổ nhất.

Tôi cúi xuống, nhìn chấm đỏ đang nhấp nháy trong phòng.

Nếu không có gì thay đổi, có lẽ không cần chờ đến sáng hôm kia.

Có lẽ ngay tối mai, tôi sẽ gặp lại Tần Triệu Đình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
11 Trụ Sống Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
190