Làng tôi nằm sâu dưới lòng đất, nơi ấy chỉ có phụ nữ sinh sống, gọi là Làng Trường Sinh.

Cứ mỗi mười năm, làng lại đón một thế hệ người mới được tái sinh. Muốn tái sinh, phải có “túi ấp” – và người thích hợp nhất chính là một gã đàn ông trẻ, bản tính tàn đ/ộc, từng nhuốm m/áu phụ nữ.

Chúng tôi – tộc Đằng Q/uỷ – từ đời này sang đời khác đều giữ được gương mặt hoàn mỹ, thân thể bất hoại, sống dài đằng đẵng đến mức nhàm chán vô vị.

Dĩ nhiên cũng có ngoại lệ. Có vài kẻ không tìm được “túi ấp”, hoặc ng/u ngốc sinh lòng yêu đối phương thật, chọn một người đàn ông để gắn bó. Nếu họ tự nguyện mang th/ai và sinh ra con trai, thì gen trường sinh sẽ truyền sang đứa trẻ ấy.

Còn người phụ nữ kia… sẽ ch*t trong vòng mười giờ sau khi sinh.

Trong mắt chúng tôi, đàn ông chẳng khác gì gia súc.

Chỉ cần động lòng, sẽ đ/á/nh mất trường sinh. Ấy vậy mà năm xưa có một ả bị gã đạo sĩ Miêu Cương lừa gạt, tự nguyện sinh ra “thân thể tái sinh” cho hắn.

Trước khi ch*t, ả còn ép mẹ tôi thề rằng cả đời không được gi*t đạo sĩ ấy.

Ả nói mình đã sống quá lâu ở một nơi không có khái niệm thời gian, nếm được vị ngọt của tình yêu nên ch*t cũng không hối tiếc.

Tình yêu?

Nếu ả biết gã đạo sĩ kia vừa tái sinh liền lập tức gi*t bản thể của chính mình để đoạt x/á/c con trai, không biết có tức đến mức bật nắp qu/an t/ài dậy hay không.

Để tránh tái diễn chuyện đó, cứ đến kỳ tái sinh, làng sẽ cử một cô gái ra ngoài tìm “túi ấp” phù hợp.

Chỉ là… lần này số người cần tái sinh hơi nhiều.

Mẹ tôi bảo tôi phải mang về đủ mười tám người, mà trong tay tôi lúc này chỉ mới có một.

Trong phòng tắm, thân thể rắn chắc của Lâm Tinh Hà hiện lên đầy gợi cảm... nhìn qua đã biết rất dễ “ấp”.

Đinh đoong!

Điện thoại hắn báo tin nhắn.

Tôi mở khóa dễ dàng. Trong nhóm chat “Hội Thể Thao”, Lâm Tinh Hà gửi cả đống ảnh và video hắn lén quay tôi. Cả nhóm rộn ràng, có người hỏi:

“Anh Lâm, tối nay cho bọn em gặp chị dâu mới nhé? Đi mấy người?”

Tôi sững ra... thì ra vị bạn trai bác sĩ có vẻ ngoài nho nhã của tôi lại chơi bời thế này?

Tốt quá rồi còn gì!

Tôi gõ nhanh:

“Đến mười tám người. Đừng chọn ai x/ấu.”

“Em làm gì thế?”

Cửa phòng tắm đột ngột mở.

Lâm Tinh Hà cởi trần đứng sau lưng tôi. Tôi gi/ật mình, lập tức xóa sạch đoạn chat, rồi quay lại ôm ch/ặt hắn.

“Tinh Hà… em nghe nói đàn ông chủ động đặt ảnh bạn gái làm màn hình điện thoại nghĩa là thật lòng yêu người đó. Cảm ơn anh…”

Thân thể hắn dần thả lỏng, cánh tay siết ch/ặt lấy tôi.

“Tất nhiên rồi. Tối nay sinh nhật anh mà. Anh muốn giới thiệu bạn bè cho em. Anh cho họ xem ảnh em rồi, ai cũng thích em.”

Tôi mỉm cười:

“Em cũng thích họ. Anh tốt như vậy, bạn anh chắc cũng tốt.”

Lâm Tinh Hà — làm bác sĩ, có nhà, có xe, cha mẹ mất sớm, thu nhập gần cả triệu một năm, đúng chuẩn “kim cương đ/ộc thân”.

Từ bệ/nh nhân, trở thành bạn gái hắn, tôi mất đúng một năm.

Hắn là “túi ấp” mà tôi lựa chọn kỹ càng: trẻ, đẹp, lại từng dính m/áu phụ nữ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 3 tháng còn lại Chương 15
3 Thay Đồ Chương 11
7 Nguyện Nguyện Chương 10
9 Ai cũng ngã thôi Chương 11
10 Ngực to thì sao? Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm