Duy Nhất

Chương 4

28/01/2026 19:21

5

Chúng tôi mỗi người ngồi một chỗ.

Nhưng tôi đợi rất lâu, Lục Hành vẫn không tháo vòng ức chế trên cổ tay.

Có vẻ hôm nay cậu ta mới thay quần áo, trên người không dính một chút mùi bạc hà nào. Thêm tác dụng của vòng ức chế, tôi không hút được chút pheromone nào.

Lỗ chân lông trên da tôi đồng loạt mở ra, mồ hôi tuôn không ngừng.

Suy nghĩ một hồi lâu, tôi lén dịch lại gần cậu ta:

“Lục Hành, quần áo hôm qua của cậu… giặt chưa?”

“Chưa.” Lục Hành ngẩng đầu “Có chuyện gì?”

Trong lòng tôi vui mừng khôn xiết, ngoài mặt vẫn cố tỏ ra bình thản:

“Cậu có ngại giặt chung với tôi không? Quần áo tôi chỉ có hai bộ, dùng riêng máy giặt thì phí quá.”

Lục Hành nhìn tôi chằm chằm hai giây, rồi nói:

“Không ngại.”

Tôi ôm chậu đồ đi tới trước giỏ quần áo bẩn của cậu ta, ngồi xổm xuống. Mùi hương khiến tôi thèm khát lập tức xộc lên, tôi không kìm được mà hít sâu một hơi.

Hơi bạc hà mát lạnh tràn vào lồng ngựk.

Vừa hít, tôi vừa ôm quần áo đi xuống lầu, hoàn toàn không để ý rằng Lục Hành phía sau vẫn luôn nhìn theo tôi.

Chỉ khi đã hít đủ, tôi mới lưu luyến đặt quần áo vào trong máy giặt.

Xong việc, tôi ngồi xổm trên đất, thở dài một hơi thật sâu.

Đây rốt cuộc là b/ệnh quái gì vậy… cuối tuần phải đi b/ệnh viện đăng ký khám mới được.

Cuộc sống vốn yên ổn đột nhiên bị phá vỡ, lại còn liên quan đến người bạn cùng phòng lạnh lùng.

Khi tôi chuẩn bị đổ nước giặt, lại phát hiện mình quên mang theo.

Tôi c/âm nín ba giây. Vừa định xoay người đi lấy, thì bên tai đã xuất hiện một bàn tay đưa tới, đồng thời giọng nói dễ nghe vang lên từ phía sau đầu:

“Thấy cậu không mang theo, tôi đi xuống theo.”

Tôi hoàn toàn không nghe thấy cậu ta nói gì, mọi sự chú ý đều dồn vào bờ vai phải bị cậu ta chạm vào.

Cảm giác lệ thuộc vào pheromone của cậu ta bị khơi dậy trong tích tắc. Tôi nuốt khan, cố gắng áp chế những suy nghĩ tà á/c trong lòng.

Muốn ôm.

Muốn áp sát vào cậu ta.

Lúc này, tôi giống như một kẻ đơn đ/ộc giữa sa mạc khô cằn, còn Lục Hành là nguồn nước duy nhất có thể c/ứu tôi.

“Trác Du?”

Lục Hành vỗ nhẹ lên vai tôi. Tôi gi/ật mình hoàn h/ồn:

“Hả?"

Mùi bạc hà ở đây…

hình như còn nồng hơn thì phải?

Tựa như linh h/ồn bị kéo đi mất, tôi hoàn toàn đá/nh mất lý trí, ngẩng đầu lên rồi chủ động hôn về phía cậu ta.

Ngay khoảnh khắc sắp chạm môi, đầu ngón tay Lục Hành đã đặt lên trán tôi, hơi ấn xuống, kéo giãn khoảng cách giữa hai người.

“Cậu muốn hôn tôi sao?”

Tôi gật đầu không cần suy nghĩ.

Ngay sau đó tôi khựng lại. Phần h/ồn vía vừa bỏ nhà đi rốt cuộc cũng quay về, nghĩ tới hành động ban nãy của mình, tôi r/un r/ẩy vì sợ.

Chỉ là mùi hương thôi…

mà lại có thể dẫn dắt cả lý trí của một người đến mức này.

Không thể đợi tới cuối tuần được nữa, hôm nay phải đi b/ệnh viện.

Lục Hành nhướng mày:

“Vì sao lại muốn hôn tôi?”

Tôi nhất thời không trả lời được.

“……”

Dường như cậu ta đã hiểu ra điều gì đó, khóe môi khẽ cong lên:

“Thích tôi à?”

“!”

Tôi hoảng lo/ạn lắc đầu, vì quá gấp suýt nữa thì sặc nước bọt:

“Không—không có!”

Nụ cười trên mặt Lục Hành biến mất trong chớp mắt:

“Vậy thì… vừa rồi cậu định làm gì?”

Tôi ấp úng hồi lâu, cuối cùng vẫn do dự nói ra sự thật:

“Lục Hành, tôi… tôi hình như ngửi được pheromone của cậu.”

Lục Hành không hề tỏ ra kinh ngạc, trái lại còn bình tĩnh đến lạ.

“Rồi sao?”

Âm cuối trong giọng cậu ta mang theo chút dụ hoặc, tôi khó khăn mở miệng:

“Tôi… hình như bị lệ thuộc vào pheromone của cậu rồi.”

Quá hoang đường.

Nếu không phải xảy ra trên chính người mình, đá/nh ch*t tôi cũng không tin.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm