Kẻ Nhát Gan

Chương 20

14/04/2026 14:29

Lần đầu tiên tôi gặp Khương Hoà là tại bữa tiệc sinh nhật năm em ấy mười tám tuổi.

Hôm đó tôi ba mươi tuổi, vừa mới tiếp quản tập đoàn Thẩm thị chưa được bao lâu, việc đến tham dự bữa tiệc của nhà họ Khương cũng chẳng qua chỉ là một buổi xã giao mang tính chất thường lệ.

Tôi đứng lặng lẽ ở góc khuất, tay bưng ly rư/ợu nhạt nhẽo vô vị, thầm tính toán trong đầu xem chừng nửa tiếng nữa sẽ tìm bừa một cái cớ để rời đi.

Và rồi tôi chợt nghe thấy một tràng cười vang lên.

Giữa đám đông người vây quanh, một thiếu niên với hai cúc áo trên cùng mở hờ đang ngửa cổ tu ừng ực ly sâm panh.

Chất lỏng sóng sánh ánh vàng chảy tràn qua khóe môi, trượt dọc theo yết hầu, rồi chìm lấp vào bên dưới cổ áo.

Đám người bên cạnh cười m/ắng em ấy đang làm càn, em ấy lại chẳng mảy may bận tâm mà đưa tay quệt ngang cằm, đôi mắt híp lại cong cong như hai vầng trăng khuyết.

Đèn vụt tắt, ánh nến bừng sáng lên.

Em ấy nhắm nghiền hai mắt trong tiếng hát chúc mừng sinh nhật, hàng lông mi đổ xuống thành một mảng bóng mờ nhỏ trên khuôn mặt.

Rồi em ấy mở mắt ra, nhân lúc lộn xộn mà ngoảnh đầu sang, hôn chớp nhoáng lên má cậu con trai đứng bên cạnh.

Nụ cười rạng rỡ năm ấy, cả cuộc đời này tôi cũng không thể nào quên được.

Trông em ấy giống hệt như một chú mèo vừa ăn vụng được mỡ, như một con hồ ly tinh ranh vừa đạt được mục đích, lại như thể tất thảy những điều tốt đẹp nhất trên thế gian này cùng nhau tụ hội lại rồi bừng nở rực rỡ.

Tối hôm đó tôi đã mất ngủ.

Nằm trằn trọc trên giường, trong đầu quẩn quanh toàn là nụ cười của em ấy.

Tôi tự m/ắng bản thân mình đúng là có b/ệnh, đường đường là một kẻ đã ba mươi tuổi đầu, cớ sao lại đi nảy sinh tâm tư với một tiểu thiếu gia vừa mới chớm tuổi thành niên, lại còn đang có bạn trai cơ chứ.

Nhưng tôi chẳng thể nào kiểm soát nổi trái tim mình.

Kể từ ngày đó, tôi bắt đầu để tâm đến mọi thứ liên quan đến em ấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
11 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm