Cơm Niêu Phát Thèm

Chương 21

29/10/2025 12:16

Sắc mặt cô ta biến đổi liên tục: "Tôi không cần cô chăm sóc."

Nhìn vẻ ngoan cố của cô ta, tôi thẳng thắn nói: "Cô Cố, tôi là người công tư phân minh, chăm sóc cô là công việc của tôi. Hơn nữa, đây là xã hội pháp trị, tôi có thể làm gì cô chứ?"

Cố Lệ Phương bị tôi nói trúng tim đen, đành bất lực.

Cô ta nằm vật xuống giường, mặc nhiên chấp nhận sự sắp xếp của bệ/nh viện.

Tối đó, tôi mang cho cô một suất cơm.

Cố Lệ Phương ngại sai bảo tôi, đã nhịn đói cả ngày.

Cô ta ăn uống hùng hục, chẳng màng hình tượng.

Tôi ngồi bên cạnh, không đúng lúc xen vào một câu: "Cô biết đây là cơm gì không?"

Cố Lệ Phương ngẩng đầu ngơ ngác, ánh mắt đầy nghi hoặc.

Tôi chậm rãi giải thích: "Cơm niêu, cô không biết sao?"

Cố Lệ Phương chợt nghĩ tới điều gì đó.

Sắc mặt cô ta đột nhiên biến đổi, thậm chí chạy xuống giường bằng chân không.

Chẳng mấy chốc, tiếng nôn mửa thảm hại vang lên từ phòng vệ sinh.

Tôi tựa vào cửa, giọng điệu đầy chế nhạo: "Cô Cố, không hợp khẩu vị ư? Tạ Tư lại thấy món này rất ngon đấy."

Cố Lệ Phương mệt mỏi ngồi bệt dưới đất: "Cô đúng là một tên bi/ến th/ái..."

"Bi/ến th/ái?"

Tôi không gi/ận mà cười: "Tôi thấy mình so với loại bồ nhí thích chen chân như cô, cũng chưa đáng gọi là bi/ến th/ái."

"Hơn nữa, chỉ là một suất cơm niêu thôi mà, phản ứng của cô sao lớn thế?"

Cô ta lau vết bẩn khóe môi, hồi hộp hỏi: "Thật sự chỉ là cơm niêu thôi sao?"

"Đúng rồi, là cơm niêu." Tôi nhấn từng tiếng.

"Cô thật kỳ lạ, tôi đã nói rõ rồi mà sao cứ hỏi đi hỏi lại?"

Cố Lệ Phương mấp máy môi, đột nhiên suy sụp.

Cô ta không nhịn được bật khóc, tiếng nức nở vang khắp phòng tắm.

Tôi gõ ngón trỏ lên cửa nhắc nhở: "Phần cơm trên bàn, tôi sẽ không dọn giúp cô đâu, lúc khóc mệt cô có thể ăn thêm chút lấy sức."

Nói xong, tôi ân cần đóng cửa lại, mặc kệ cô ta trong đó vật vã đ/au đớn.

- Hết -

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

BÌNH LUẬN NÓI TÔI CHỈ LÀ KẺ THẾ THÂN

Chương 10: HẾT
Năm thứ ba đi theo Lương Dực Thư, “Ánh trăng sáng” của anh về nước, còn tôi thì mang thai. Vốn định dùng đứa con này để tranh thủ một vị trí chính thức. Nào ngờ, tôi lại nhìn thấy hàng loạt dòng bình luận chạy trên không trung. 【Cái tên pháo hôi Omega này không định tưởng rằng chỉ cần mang thai là có thể kiềm chế được Công chính để thuận lợi thăng cấp đấy chứ?】 【Cười chết mất, Lương tổng nhà chúng ta xưa nay ghét nhất là con riêng, anh ấy sẽ chỉ tàn nhẫn bóp chết cả nó lẫn đứa bé thôi!】 Tôi khựng lại hai giây, không tin, kế hoạch vẫn giữ nguyên như cũ. Cho đến khi phát hiện Lương Dực Thư vì muốn lấy lòng “Ánh trăng sáng” mà nâng đỡ đối thủ một mất một còn của tôi. Tôi liền bỏ trốn. Lúc bị Lương Dực Thư tìm thấy khi bụng mang dạ chửa, tên đối thủ kia lại đang nằm trên giường tôi. Anh mắt hằn lên tia máu, gầm lên: "Bé con, em sợ anh đánh chết đứa dã chủng này nên mới bỏ trốn... chứ không phải vì không còn yêu anh nữa, đúng không?"
Đam Mỹ
Boys Love
0
CHỆCH QUỸ ĐẠO Chương 10: HẾT
CẨM NANG ĐI SĂN Chương 8: HẾT