Sau khi hồi phục sức lực và tinh thần, đây là lần thứ 2 tôi cùng Uất Hành Cẩn về thăm nhà họ Chu.
So với sự lạnh nhạt và khách sáo trong lần đầu gặp mặt sau khi cưới, lần này mọi người đã nhiệt tình hơn nhiều.
Bố mẹ và anh trai đều nhận ra sự thay đổi giữa chúng tôi, những hiềm khích trước đó với nhà họ Uất cũng không còn trút lên đầu Uất Hành Cẩn nữa.
Mẹ lấy cớ nhờ tôi tưới hoa để kéo tôi ra sân, bà xoay tôi một vòng rồi khẽ nhíu mày: "Sao lại g/ầy thế này?"
Tôi xoa mũi, không dám nói nguyên nhân.
Bà lại nhìn chằm chằm vào mặt tôi, sắc mặt dịu lại: "Khí sắc trông vẫn khá tốt."
Tôi nắm lấy tay bà: “Mẹ, bây giờ con sống rất tốt, thật đấy, Uất Hành Cẩn là một người rất tốt.”
Mẹ lúc này mới mỉm cười: "Xem ra tình cảm sau hôn nhân của hai đứa được bồi đắp rất tốt nhỉ."
Tôi gật đầu: "Anh ấy đối xử với con rất tốt."
Mẹ xoa đầu tôi: “Nhưng mẹ nghĩ đến chuyện đó vẫn thấy gi/ận đến đ/au cả đầu, khiến con phải chịu uất ức lớn như vậy.”
"Chuyện đã qua rồi, mẹ đừng bận tâm nữa." Tôi cầm bình tưới, bắt đầu tưới hoa, "Chuyện của Uất Thanh Triết quả thật từng khiến con rất đ/au lòng. Lúc đó con thấy mình thật xui xẻo, nhưng giờ nghĩ lại, ngược lại còn thấy đó là một chuyện tốt."
Mẹ hơi nghi hoặc: "Tại sao lại nói vậy?"
“Vì con cảm thấy đây là sự dẫn dắt của ông trời, nó đã kéo con từ con đường sai lầm trở về con đường đúng đắn. Việc Uất Thanh Triết bỏ trốn giúp con nhìn thấu bản chất con người hắn, dù cho hiện tại có thuận lợi kết hôn đi chăng nữa, thì chuyện gì đến cũng sẽ đến thôi.”
"Nếu sau này Uất Hành Cẩn cũng không chung thủy thì sao?"
"Mẹ, đừng lo lắng về những chuyện chưa xảy ra, hiện tại tốt là đủ rồi. Hơn nữa, mẹ không tin con trai mẹ có khả năng sở hữu hạnh phúc sao?"
"Tất nhiên là mẹ tin con."
"Vậy nên bất kể là ai đi chăng nữa, bản thân con nghĩ gì, làm gì mới là quan trọng nhất."
Mẹ cảm động ôm lấy tôi: “Tiểu Lê, con thật sự đã trưởng thành rồi.”
Buổi tối về nhà, Uất Hành Cẩn đang họp trực tuyến với đối tác nước ngoài trong thư phòng.
Tôi ôm máy tính, cuộn tròn trên ghế sofa, chọn nhân viên cho công ty mới.
Uất Hành Cẩn phần lớn thời gian đều giữ im lặng, thỉnh thoảng mới dùng tiếng Pháp lưu loát để trả lời ngắn gọn.
Giọng nói thật quyến rũ.
Tôi có chút xao xuyến, ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang tập trung làm việc với vẻ mặt vô cảm, cảm thấy anh thật đẹp trai.
Nhìn một lúc, tôi lắc đầu, tiếp tục đắm chìm vào công việc của mình.
Đợi đến khi hoàn h/ồn lại, Uất Hành Cẩn đã họp xong, đang đứng sau ghế sofa cùng tôi xem máy tính.
"Người này có thể cân nhắc một chút."
Nghe thấy giọng nói, tôi ngẩng đầu nhìn anh, Uất Hành Cẩn cúi xuống nhìn tôi.
Anh đột nhiên mở miệng nói một câu tiếng Pháp mà tôi không hiểu.
"Có ý gì vậy?"
Uất Hành Cẩn một tay nâng cằm tôi lên, cúi người hôn xuống.
Sau khi nụ hôn kết thúc, anh mới nói: "Có thể hôn không?"
Tôi ngượng ngùng quay đầu đi: "Anh hôn rồi còn hỏi làm gì."
Anh lại hôn xuống.
Chẳng bao lâu sau đã bế tôi về phòng ngủ.
Sau khi xong việc, tôi nằm trong lòng anh: "Nếu em mang nhân viên của anh đi, anh có gi/ận không?"
"Mấy người cứ hay bám lấy em đó hả?"
Câu này nghe thật kỳ quặc.
"Em đã nói là em muốn tự mở công ty, lão Lý, Tiểu Dương và thực tập sinh mới đến nói muốn đi theo em, họ cũng không phải nhân sự cốt lõi, anh đồng ý chứ?"
"Được." Tay Uất Hành Cẩn vuốt ve eo tôi, "Làm tốt thì cuối năm anh vẫn thưởng cho họ như thường."
"Nhân viên của em mà anh thưởng cái gì?"
"Thưởng cho họ vì có mắt nhìn người tốt."
Tôi cười hì hì ôm lấy anh: "Vậy em thay mặt họ cảm ơn anh trước nhé."
Tay Uất Hành Cẩn di chuyển xuống dưới: "Được, vậy anh xin phép được nhận chút th/ù lao trước."