NUÔI HỔ THÀNH CHỒNG

Chương 2

13/04/2026 10:13

Đợi Giang Ly làm quen tương đối ổn thỏa, vào một buổi trưa nắng rực rỡ, tôi dẫn theo các thầy cô hùng hổ tiến vào biệt thự. Vừa mở cửa, đã nghe thấy giọng nói hớn hở của Giang Ly.

"Trần Sóc, cậu xem tôi chuẩn bị gì cho cậu này!" Cậu ta bưng khay, khoe ra chiếc bánh kem nhỏ.

Không, quan trọng không phải cái đó. Mà là vì cái quái gì cậu ta lại không mặc áo, chỉ quấn mỗi tạp dề? Nửa thân dưới thì mặc quần đùi!

Các giáo viên đi sau tôi phản ứng cực nhanh, lập tức lui ra ngoài đóng cửa lại.

Gân xanh trên trán tôi gi/ật liên hồi, tôi nghiến răng nghiến lợi: "Cậu mặc thế này rốt cuộc là muốn làm gì? Cậu có biết mình làm tôi mất mặt lắm không!"

Giang Ly tỏ vẻ rất vô tội, vò gấu quần cãi chày cãi cối: "Trong giáo trình hướng dẫn nói thế mà."

3.

Bắt Giang Ly cút đi thay bộ quần áo t.ử tế, tôi mới mời các giáo viên vào lại lần nữa. Họ ăn ý không nhắc gì đến chuyện vừa rồi, cứ như không có việc gì mà làm bài kiểm tra năng lực cho Giang Ly. Ngoại trừ giáo viên lễ nghi, sắc mặt ai nấy đều vô cùng nặng nề.

"Cái đó... nền tảng của cậu Giang đây, chắc tầm trình độ lớp 8."

Tôi cầm bài lên xem, hoa mắt chóng mặt: "Các thầy cô không cần uyển chuyển thế đâu, trình độ lớp 6 thì có!"

Cuối cùng, tôi tràn trề hy vọng hỏi: "Dạy được không?"

Mấy giáo viên do dự gật đầu. Sau khi thống nhất kế hoạch, tôi tiễn từng người ra về.

Giang Ly nãy giờ vẫn im lặng nơi góc phòng mới sán lại gần tôi, vẻ mặt uất ức: "Thật sự phải học sao? Tôi không phải là hạt giống học hành đâu."

Tôi liếc cậu ta một cái: "Thế thì cậu cút đi, tôi đổi người."

Cậu ta kinh hãi thất sắc: "Tôi học!"

Để khích lệ cậu ta, tôi đưa ra chế độ khen thưởng: "Tiến bộ một điểm thưởng một ngàn tệ, tiến bộ qua một giai đoạn có thể thực hiện cho cậu bất cứ nguyện vọng nào."

Mắt Giang Ly sáng rực lên: "Cái gì cũng được sao? Cậu cũng được à?"

Tôi không thể hiểu nổi câu nói này của cậu ta. Giống như hố sâu ngăn cách giữa học bá và học tra vậy, "Cái gì mà tôi cũng được?"

Cậu ta im bặt, thần thần bí bí. Chẳng mấy chốc tôi đã biết cậu ta tính toán cái gì.

Vào cái ngày môn Văn của cậu ta cuối cùng cũng đạt điểm trung bình, cậu ta tìm tôi đòi thưởng, dáng vẻ vô cùng ngập ngừng.

Tôi mất kiên nhẫn hỏi: "Nói đi chứ!"

Ánh mắt cậu ta lảng tránh: "Tôi, thật ra gần đây tôi ngủ không ngon lắm, tôi có thể nằm cạnh cậu ngủ không?"

Tôi không dám tin vào tai mình, "Cậu không đòi xe đòi nhà, mà lại muốn ngủ với tôi?"

"Ái chà, cũng không cần nói huỵch toẹt ra thế đâu!"

Thú thật là tôi có hơi mắc chứng sạch sẽ. Nhưng dạo gần đây Giang Ly ăn ngon mặc đẹp, da dẻ trắng ra chút, người có th!t có da hơn, cuối cùng không còn giống cục than nữa. Cũng ngày càng giống Chu Tinh. Đối diện với đôi mắt gần như đúc từ một khuôn ấy, tôi không nỡ thốt lời từ chối, "Cậu cũng biết đưa điều kiện đấy, trước đây bao nhiêu người muốn ngủ cùng tôi còn chẳng có cơ hội kìa."

Tôi từng ở ký túc xá một thời gian, mấy đứa cùng phòng lúc nào cũng muốn nằm cạnh tôi ngủ chung. Tôi đều từ chối sạch sành sanh. Ai thèm nằm cạnh đám đàn ông hôi hám đó chứ.

Giang Ly chẳng biết đã n/ão bổ ra cái gì mà mặt mày đầy vẻ cảnh giác, một lát sau lại đắc ý: "Tôi là người đầu tiên, hừ, đám người bên ngoài kia sao bì được với tôi?"

Tôi nhíu mày: "Cậu lại lầm rầm cái gì đấy, đi tắm đi!"

Cậu ta lề mề vào phòng tắm, một lúc sau hé cửa ra: "Trần Sóc, tôi quên lấy khăn tắm rồi."

"Dùng tạm của tôi đi."

Mặt cậu ta đỏ bừng, cười hì hì đóng cửa lại.

Một lúc sau, cậu ta quấn khăn tắm ở nửa thân dưới bước ra. Vùng n.g.ự.c không bị nắng ch/áy trông rất trắng trẻo. Tuy g/ầy nhưng cơ n.g.ự.c và cơ bụng chẳng thiếu múi nào, mỏng mỏng nhưng đường nét rất đẹp.

Tôi không kìm được nhìn thêm mấy cái. Gh/en tị, thực sự gh/en tị.

Giang Ly hiểu ý, tiến lại nắm lấy tay tôi: "Sờ thử xem?"

Cậu ta quỳ gối bò lên giường, dẫn dắt tay tôi áp lên vị trí cơ bụng. Do sơ ý, đầu gối cậu ta đ/è lên khăn tắm mà chính chủ chẳng hề hay biết, tôi cũng không chú ý tới. Cứ thế, theo đà cậu ta nhoài tới trước, khăn tắm tuột xuống. Tay tôi bị cậu ta áp thẳng lên "gậy như ý" của cậu ta.

Tôi ngẩn người, theo bản năng rụt tay lại. Cậu ta cũng ngẩn người, "cậu em" đứng nghiêm chào cờ.

...

Hồi lâu sau, tôi phát ra tiếng hét chói tai: "Cái đồ ngốc này, buông tay tôi ra mauuu!"

4.

Tôi chà tay trong nhà vệ sinh đến đỏ ửng cả lên mà vẫn không sao xóa sạch được cảm giác đó. Sau lưng nổi đầy da gà.

Giang Ly quỳ trước cửa phòng ngủ, cúi gằm mặt. "Tôi xin lỗi!"

Tôi chẳng buồn đoái hoài. Tôi vốn định đuổi cậu ta cút xéo ngay lập tức, nhưng cái đồ mặt dày này cứ lì lợm không chịu đi. Đang đêm hôm tôi cũng không muốn kinh động đến người khác, lại càng không muốn chạm vào cậu ta, thế là cứ thế giằng co.

Cậu ta quỳ ở cửa đến nửa đêm, cuối cùng tôi vẫn mủi lòng.

"Lên giường mà ngủ!" Cũng may giường đủ rộng, tôi lăn xéo sang một bên, cố gắng giữ khoảng cách thật xa.

Giang Ly lúc này mới biết điều, nằm im thin thít ở phía bên kia. Tôi thầm h/ận bản thân đã rước về một rắc rối lớn, đầu óc đúng là quá thiếu tỉnh táo rồi!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

NPC Ngốc Nghếch Dựa Vào Nhan Sắc Làm Giàu Trong Thế Giới Vô Hạn Lưu

Chương 12
Tôi là một NPC thuộc kiểu "mê hoặc" trong thế giới vô hạn lưu. Hệ thống ban cho tôi một gương mặt đẹp đến mức khuynh quốc khuynh thành, còn công việc là làm "mồi nhử". Nói đơn giản thì chính là dựa vào nhan sắc để lừa người chơi đi lạc vào đường chết. Tôi làm rất tốt. Tốt đến mức thức tỉnh ý thức bản thân, bắt đầu lén kiếm điểm tích lũy cho mình, lừa lấy đạo cụ, cuộc sống còn sung sướng hơn cả người chơi. Sau khi thức tỉnh, tôi phát hiện mình sẽ bị một người chơi cấp S mang mật danh "Phán Quan" xóa sổ. Dữ liệu bị nghiền nát hoàn toàn, đến cả tư cách đầu thai cũng không có. Thế là tôi ngoan ngoãn làm một NPC đúng bổn phận. Vậy mà Phán Quan lại kéo tôi vào một con hẻm vắng, hôn tôi hết lần này đến lần khác. "Em thay đổi rồi. Là muốn tôi nương tay tha mạng cho em, hay lại đang dùng mấy chiêu quyến rũ đó với tôi?" "Tôi thừa nhận, em đúng là rất biết mê hoặc lòng người. Vậy nên, đừng đi tìm người khác nữa. Chỉ quyến rũ mình tôi thôi, được không?" Quyến rũ á? Tôi... Có biết đâu!
230
7 Sen Vàng Song Sinh Chương 9
9 Thần Phục Chương 6
10 Tóc Xác Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mưu kế trên đầu lưỡi: Bánh bao xá xíu

Chương 5
Tôi có thể nhìn thấy nhãn dán dục vọng trên người tất cả mọi người. Trên đầu người cha dượng vốn hiền lành chất phác là dòng chữ: "Con bé lớn rồi, có thể ngủ được", còn bà thím nhiệt tình nhà hàng xóm thì lại là: "Lừa thêm một đứa nữa là vinh quang nghỉ hưu". Nhờ vào dị năng này, tôi đã tránh được vô số nguy hiểm, nhưng cũng dần trở nên nghi thần nghi quỷ. Cho đến khi tôi gặp bạn trai Tần Triệt. Anh ấy là người có tâm tư đơn thuần nhất mà tôi từng gặp, mỗi ngày trên đầu anh chỉ có một dòng chữ sạch sẽ: "Lại muốn ăn bánh bao xá xíu mẹ làm". Mẹ chồng tương lai có tay nghề rất tốt, lần đầu gặp mặt, bà đã nhiệt tình bưng ra một xửng bánh bao mời tôi ăn. Bánh bao nhân thịt vỏ mỏng nhân đầy, hương thơm nức mũi. Tôi cười nhận lấy ăn, nhưng quay người lại liền nôn hết ra. Bởi vì tôi đã nhìn rõ nhãn dán màu đỏ máu trên đầu bà: [Đồ tể thịt người · nắm giữ 18 mạng người · hung thủ thực sự của vụ thảm án giết người tại khách sạn Cửu Tiên] [Thích ăn thịt, thích làm thịt] [Con dâu tương lai nặng 49 kg, nạc mỡ cân bằng, đúng là một miếng thịt ngon!]
Hiện đại
Kinh dị
45