Ngay cửa phòng, Lục Ưng đã chỉnh tề quần áo quay đầu nhìn tôi trên giường, gương mặt lạnh lẽo.
Trong tay anh ta là chìa khóa khóa cửa phòng ngủ từ bên ngoài.
“Ở yên trong phòng. Không được đi tìm cô ta nữa.”
11
Mỗi sáng tỉnh dậy, Lục Ưng đều đã mang bữa sáng vào cho tôi.
Anh ta không cho tôi ra ngoài, nhưng cũng không tịch thu điện thoại.
Vì thế vài ngày sau đó, tôi nhận được tin nhắn thăm hỏi từ đàn chị.
【Hôm trước Lục Ưng kéo em đi trông rất tức gi/ận. Qua nhiều ngày rồi không thấy tin nhắn của em, em vẫn ổn chứ?】
Tôi có chút không biết nên bắt đầu giải thích từ đâu.
Tư thế Lục Ưng đ/è tôi lên giường hôm đó, rõ ràng là muốn hôn tôi.
Người m/ù cũng nhìn ra được anh ta định làm gì.
Nhưng trước đó tôi đã nói với đàn chị đây là người đàn ông tôi giới thiệu cho chị làm bạn trai.
Người tôi giới thiệu làm bạn trai lại muốn ra tay với chính tôi.
Tôi thật sự không biết phải giải thích chuyện Lục Ưng là gay thế nào cho chị ấy.
Ngay cả bản thân tôi cũng rất bất ngờ.
【Đàn chị, hình như Lục Ưng là gay… em cũng mới biết thôi.】
Đàn chị không hề ngạc nhiên.
【Chị nhìn ra rồi.】
【Nhìn ra rồi?】
【Ừ.】
Chị ấy trả lời rất bình thản.
【Lần trước đến nhà em chị đã thấy cậu ấy rất lạnh nhạt với chị, nhưng nhìn thấy em thì lại hay đỏ mặt. Hôm đó cậu ấy kéo em đi càng chứng thực suy đoán của chị.】
【Mà hôm đó cậu ấy hiểu lầm hai người bọn mình, trông tức gi/ận như vậy, về nhà chắc em cũng không dễ chịu gì đâu nhỉ? Dạo này không thấy em đi làm, có phải nằm liệt giường rồi không?
【Nhìn cậu ấy khá to khỏe, em chưa chắc đã chịu nổi, nghỉ ngơi cũng là bình thường.】
Tôi vừa đặt tay lên bàn phím định giải thích gì đó, thì Lục Ưng đột nhiên đẩy cửa bước vào.
Ban đầu anh ta mang đồ uống cho tôi, nhưng liếc mắt một cái đã thấy chiếc điện thoại trong tay tôi.
Anh ta không nhìn rõ tôi đang chat gì, nhưng nhìn thấy ghi chú liên hệ của tôi là tên đàn chị.
Sắc mặt Lục Ưng lập tức trầm xuống.
“Tôi không cho cậu đi tìm cô ta, vậy mà cậu vẫn lén liên lạc?”
Ánh mắt anh ta nhìn tôi vô cùng nguy hiểm.
Tôi hoảng hốt xua tay.
“Không phải, không phải đâu, tôi với đàn chị chỉ là—”
Chưa kịp nói xong, Lục Ưng đã cúi xuống chặn môi tôi lại.
Giọng anh ta hung hãn, hơi thở nặng nề.
“Cậu thật sự khiến tôi không nhịn được mà muốn làm cậu ngay tại đây.”
Danh phận trai thẳng của tôi kết thúc trong đêm đó.
……
Trong lúc đó, điện thoại của Lục Ưng reo không ngừng.
Lần này anh ta không bắt máy ngay.
Tôi biết đó lại là cuộc gọi của ông chủ anh ta.
Trong điện thoại Lục Ưng, ngoài tôi ra chỉ có duy nhất một liên lạc đó.
Mỗi lần chuông reo, bất kể lúc nào ở đâu, anh ta đều nghe máy ngay.
Nhưng hôm nay, anh ta phớt lờ tất cả.
Xem ra, tôi có nói gì cũng không trốn được.
Cho đến khi tôi toàn thân nóng bừng, ánh mắt mất tiêu cự, khóe mắt ướt át.
Lục Ưng mới kết thúc, rồi sang một bên gọi lại cho ông chủ.
Anh ta đứng cách tôi một khoảng, nói chuyện cố ý nhỏ giọng, như tránh để tôi nghe thấy.
Nửa khuôn mặt dưới của tôi vùi trong chăn, eo mềm nhũn, lén dựng tai nghe.
Và tôi nghe được lần đầu tiên Lục Ưng — người luôn trung thành với ông chủ — nói dối.
“Xin lỗi ông chủ, tôi làm việc không chu toàn, lại bị thương nữa, cho tôi thêm chút thời gian.”