Hai Kẻ Ngốc Yêu Nhau

Chương 1

09/03/2026 20:09

Tôi dụi dụi mắt, nấp sau cột điện, rồi lại cẩn thận ló đầu ra nhìn.

Không sai, người đang đứng bên đường, cao mét tám bảy, cơ bụng tám múi, mặc vest chỉnh tề, vừa khóc vừa x/é giấy ly hôn kia chính là chồng cũ của tôi, Tần Sở Diệc.

Người chồng cũ luôn nghiêm túc, lạnh lùng, trong suốt hai năm hôn nhân vì hợp đồng làm ăn mà nói chuyện với tôi chưa đầy một trăm câu.

Anh ấy vậy mà... lại biết khóc ư?

Mà khóc trông cũng đẹp nữa.

Sao lại khóc chứ?

Không lẽ nào là vì ly hôn với tôi đấy chứ.

Chẳng phải anh ấy có bạch nguyệt quang, cưới tôi chỉ vì muốn liên hôn để hợp tác kinh doanh thôi mà?

Tôi ngây người một lúc, thì thấy trợ lý của anh ấy lái chiếc Maybach mà hai tiếng trước còn bảo là hỏng không sửa được tới đón anh.

Hai đứa tôi thì đi tàu điện ngầm tới đây.

Không chỉ đi tàu điện, mà ban đầu còn đi nhầm chiều, quãng đường một tiếng đồng hồ bị kéo dài ra thành hơn hai tiếng.

Nếu không phải chúng tôi đi sớm, có khi giờ này đã có cớ đi ăn trưa, lại trì hoãn thêm được một lúc.

Nhưng hơn hai tiếng đồng hồ trên tàu điện ngầm lại là khoảnh khắc chúng tôi gần gũi nhau nhất, ngoại trừ ngày cưới.

Ngồi kề vai nhau, đùi thỉnh thoảng chạm vào nhau, rồi lại vội vàng tách ra.

Rất giống cảm giác của cô cậu thiếu niên ngây ngô cùng đi xe buýt, chung tai nghe một bài hát.

Tiếc là, giữa tôi và anh ấy làm gì có rung động m/ập mờ ngây ngô nào, chỉ có sự trao đổi lợi ích lạnh như băng và đầy tính công thức.

Anh ấy là ngôi sao mới nổi trên thương trường, còn tôi là tiểu thư của gia tộc lâu đời đã sa sút.

Nghĩ đến đây, tâm trạng tôi lại chùng xuống, tôi quay đầu rảo bước rời đi.

Lần tới thấy tin tức về anh ấy, chắc là tin anh ấy công bố kết hôn với bạch nguyệt quang của mình rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

TÀI XẾ BETA CỦA TỔNG TÀI BÁ ĐẠO

Chương 12
Tôi xuyên vào một cuốn tiểu thuyết ABO, trở thành tài xế Beta của một vị tổng tài bá đạo. Trong nhóm chat của hội tài xế, ngày nào tôi cũng thấy các Beta khác than vãn đủ điều: "Cái vách ngăn ấy mà cứ hạ xuống một cái là y như rằng họ làm mấy chuyện ghê tởm không ai thấu ở ghế sau!" "Mọi người có biết lần nào tôi cũng phải tăng ca chỉ vì đi rửa xe không hả?!" Tôi thì cứ thế mà tàng hình, âm thầm "tàu ngầm" hóng hớt rồi cười trên nỗi đau của đồng nghiệp. Bởi vì ông chủ của tôi chẳng giống họ chút nào. Hắn chưa bao giờ hạ vách ngăn trong xe xuống. Hắn chỉ ngồi đó, nhìn tôi chằm chằm không rời mắt một giây. Cho đến một đêm nọ, tôi được lệnh mang tài liệu gấp đến nhà riêng của hắn. Giây phút cánh cửa mở ra, tôi bất ngờ chạm thẳng vào đôi đồng tử màu vàng kim đầy hoang dại của sếp.
900
4 Anh Hổ Hung Dữ Chương 16
5 Lỗi Chính Tả Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm