Trà xanh tránh ra!

Chương 17

03/08/2024 15:19

17.

Tôi nhìn thấy đầu ngón tay trắng nõn của anh dính chút nước đường, “Anh còn phải viết chữ, mau đi toilet rửa một chút, đừng lát nữa gặp bất tiện.”

Cừu Lẫm xoa xoa hai đầu ngón tay, tựa hồ có chút dư vị.

Tôi làm bộ gh/ét bỏ mà “Xùy” một tiếng.

Chờ Cừu Lẫm từ WC trở về, mang đến một tin tức lớn.

Anh dùng cùi chỏ huých huých anh tôi: “Anh Đình, nhà anh có qu/an h/ệ gì với giảng viên cố vấn của Hạ Lan sao?”

Anh tôi phát ng ố c: "Ai? Giảng viên cố vấn gì?"

Cừu Lẫm giương mắt nhìn về hướng nhà vệ sinh , "Hình như vừa rồi em gặp được hai người bọn họ trong WC."

Tôi cũng nhìn qua “WC? Hai người bọn họ? Là ai?"

Thực ra tôi cũng đoán đâu đó bảy, tám phần nhưng không dám x/ác định.

Nhìn thấy Cừu Lẫm gật đầu chắc nịch, tôi càng thêm kinh ngạc: “Anh gặp được hai người họ ở WC nam à?”

Cừu Lẫm mím ch/ặt môi, có lẽ là hơi khó mở miệng, nhưng sự thật chính x/ác là như thế.

Cừu Lẫm x/ấu hổ nói: “Anh còn nghe được một chút đối thoại.”

Cừu Lẫm mới vừa bước vào toilet, cảm biến bồn rửa hơi chậm, cho nên anh đứng trước bồn rửa tay trong chốc lát.

Một giọng nói đột nhiên vang lên từ phòng ngăn cuối cùng của WC nam: "Tiểu Mạt Lỵ, thoải mái sao?"

Cừu Lẫm rút tay lại, dừng lại lắng nghe.

Giọng nữ trả lời: "Anh Vương, chờ lát nữa anh thực sự có thể gặp được Phó Tư Lễ sao?"

"Đương nhiên, Phó tiên sinh là sư huynh của anh, nhất định sẽ giúp đỡ anh."

Tiếp theo chính là hơi thở ngắt quãng, tiếng thở dốc bị k ì m n é n m ạ n h mẽ.

Vẻ mặt tôi đầy gh é t bỏ, ngay cả khuôn mặt bị l i ệ t nhiều năm của anh tôi cũng sắp được chữa khỏi.

Anh tôi gọi một người phục vụ, đang chuẩn bị nhờ quản lý khách sạn dẫn theo bảo vệ đuổi hai tên đó ra ngoài, nhưng nghĩ đến lúc này gây náo lo/ạn như thế ngược lại không tốt lắm.

Anh tôi lại để người phục vụ rời đi, có chút không dám tin mà nói: “Anh nhớ rõ tiểu Phó vẫn luôn du học ở châu Âu, trở thành sư huynh của hắn ta khi nào? Giảng viên cố vấn của các em cũng đi du học à?"

Tôi lắc đầu, làm sao tôi biết được.

Anh tôi đặt khay th u ố c l á chứa đầy t h u ố c trên tay xuống, “Các em đợi một lát, anh đi hỏi Tiểu Phó là chuyện là như thế nào.”

Tôi nhìn theo bóng dáng rời đi của anh ấy, thấp giọng m ắ n g một câu, "Mệt mỏi nên liền trốn đây mà, c h * t t i ệ t."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Rời nhà tám năm, ngày trở về tôi đại khai sát giới

Chương 9
Phu quân phá sản, nợ khoản tiền lãi cắt cổ lên tới một triệu lượng bạc. Tôi phải xuôi nam làm thuê ở xưởng thêu để trả nợ thay cho chàng. Ngày tôi đi, con gái mới chỉ vừa biết gọi mẹ. Nào ngờ tám năm sau gặp lại, lại là ở ngay đại sảnh nha môn huyện nhà. Người phu quân ngay cả gà cũng không dám giết, nay lại bị áp giải dưới công đường vì tội cầm dao đả thương người. Tôi còn chưa kịp lên tiếng, một người đàn bà đang mang thai đã bất ngờ lao vào, tát thẳng vào mặt phu quân tôi: “Ai bảo anh đi liều mạng với chồng tôi! Tôi đã nói rồi, sau khi hòa ly, đứa bé trong bụng này vẫn có thể theo họ Lưu của anh!” Tôi trân trân nhìn chằm chằm vào chiếc khóa vàng nhỏ trên cổ người đàn bà đó. Đó là thứ tôi đã phải chắt chiu, bớt ăn bớt mặc mới dành dụm được, gửi gắm cho phu quân mang về làm quà sinh nhật cho con gái! Tôi lao tới, giật phắt nó xuống: “Quà sinh nhật của con gái ta, cớ sao lại đeo trên cổ ngươi?”
Tình cảm
0