Chiếc Kén Đó Tôi Không Cần

Chương 5

11/07/2024 16:15

5.

Lời này vừa dứt, bầu không khí như đọng lại trong giây lát.

Chỉ còn cơn gió nhẹ nhàng lướt qua hai chúng tôi, vén tóc mái của tôi lên.

Tầm nhìn của tôi không còn bị cản trở nữa, cuối cùng cũng nhìn thấy rõ ràng nét mặt của Chu Thừa Uyên.

Giờ phút này, khuôn mặt anh tràn đầy sự kinh ngạc.

“Em nói gì…..”

Không phải tôi vừa nói muốn làm vợ anh ấy sao, làm sao…..?!

Hở????

Mất một lúc lâu tôi mới nhận ra có gì đó không ổn, một tiếng ‘Bùm’ n/ổ tung trong nội tâm tôi, hai gò má cũng đỏ chót.

“Xin lỗi! Em không có ý đó, em chỉ là…..”

Càng bối rối lại càng khó giải thích, nhìn thấy biểu cảm kinh ngạc của Chu Thừa Uyên dần biến thành ý cười, tôi cúi đầu che đi sự lúng túng của mình, nhưng lại phát hiện ra khoảng cách giữa tôi và anh lại gần như thế.

Anh gần như đã bị tôi kabedon ở góc tường.

Tây trang kết hợp với đồng phục, hai chất liệu khác nhau hoàn toàn càng thể hiện sự tương phản mãnh liệt của cả hai.

Tôi vội vàng lùi về sau như bị bỏng, nhưng trong lòng vội vàng, hai chân cũng như tuột mất dây xích, mất thăng bằng ngã lệch sang một bên.

“A.”

Không kiềm chế được hô lên một tiếng, ánh mắt Chu Thừa Uyên ngay lập tức căng thẳng, vội vàng đưa tay ra đỡ lấy tôi.

“Đợi đã, đừng…”

Không ngờ hành động của anh lại làm cho tôi gi/ật mình, theo phản xạ vặn vẹo, gi–ãy giụ–a.

“Cẩn thận!”

“Đ—-a–u quá….”

Cuối cùng ngã bịch xuống đất.

Lòng bàn tay tôi cọ xát với mặt đất gồ ghề, đ–a–u đến mức cả khuôn mặt nhăn tít lại.

Nhưng tôi vẫn nhanh chóng đứng dậy, giữ một khoảng cách an toàn với Chu Thừa Uyên.

“Em không sao là được rồi.”

Chu Thừa Uyên chậm rãi nói, đứng thẳng người lên, thu tay về.

Tư thế này của anh, hẳn là muốn kéo tôi lên.

Nhưng mà tôi lại né tránh.

Thật sự hết nói nổi mà, ngại quá đi mất.

Tay chân không biết nên đặt ở đâu, đôi mắt cũng không dám nhìn thẳng, tiếp xúc cơ thể hay gì đó, cũng quá….

Nghĩ tới mấy lời mình vừa nói lúc nãy, tôi xấ–u h—-ổ khủng kh–iế-p luôn.

Ngay lúc không biết nên giải quyết tình huống này thế nào thì tình huống t–ệ hơn nữa đã xuất hiện.

Giọng nói của Chu Kỳ vang lên từ đằng xa, đây là giọng điệu ngang ngược thường ngày của cậu ta, mà giờ khắc này, nó còn xen thêm chút nôn nóng và t—ứ-c gi—ận.

“Mạnh Noãn, cậu ở đâu?”

“Nghe thấy thì trả lời đi, Mạnh—”

Còn thiếu một chữ nữa thì lại đột ngột im bặt.

Chu Kỳ dừng lại, mỉm cười.

“—Tìm được rồi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chuông bạc lỡ chạm

Chương 8
Ta cùng trưởng tỷ lên núi hái thuốc, tình cờ gặp Thái tử bị rắn độc cắn. Trưởng tỷ chê bẩn, chính ta đã cứu người. Chàng không nhìn rõ mặt ta, chỉ nhớ chiếc chuông bạc buộc trên mái tóc. Khi ta hút độc cho chàng, tiếng chuông vang lên lanh lảnh. Chàng động lòng, sau khi hồi kinh liền tìm kiếm khắp nơi. Nhưng khi thấy ta với nửa khuôn mặt đầy vết sẹo đứng sau dáng vẻ kiều diễm của trưởng tỷ, chàng khẽ nhíu mày. Hai kiếp trước, chàng đều bị ép phải cưới ta. Kiếp thứ nhất, ta bị giáng từ chính thê xuống làm thiếp, chàng lập trưởng tỷ làm phi. Kiếp thứ hai, ta không cam tâm tranh đấu, cuối cùng cũng giữ được ngôi vị Thái tử phi, cùng chàng bầu bạn suốt một đời. Thế nhưng trước lúc lâm chung, chàng lại nhìn vào bức họa của trưởng tỷ mà than dài: "Đời này của ta, rốt cuộc vẫn chưa được vẹn toàn, tiếc thay, tiếc thay." Sống lại lần thứ ba, trở về đúng ngày Thái tử tìm đến. Ta thưa với phụ thân: "Nữ nhi đã có hôn ước, nguyện nhường công lao cứu Thái tử lại cho trưởng tỷ."
37
6 U U Lục Minh Chương 30.
9 Hồng Trang Sát Chương 8
10 Ba quy tắc Chương 11
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm