Tù Nhân Của Riêng Mình

Chương 21

28/05/2025 20:00

Ngoại truyện 2:

Hắn kéo tôi dậy, dịu dàng lau đi giọt nước nơi khóe mắt tôi, rồi hôn lên khóe môi tôi.

Giữa tiếng sóng biển dập dềnh, hắn nhìn tôi chăm chú, khẽ nói: "Lâm Cựu, anh muốn có tất cả tình yêu của em."

Tôi hôn lên cổ hắn, dỗ dành nhịp tim đang bất an ấy: "Ừm, tất cả đều là của anh, chưa từng trao cho ai khác."

Công ty vừa hoàn thành một dự án lớn. Lục Chấp Tự tự thưởng cho mình một kỳ nghỉ, đưa tôi về lại làng chài ngày xưa để thư giãn.

Hắn m/ua lại căn nhà năm đó, sửa sang lại đôi chút.

Chiếc ghế mây dưới gốc cây đung đưa theo làn gió xuân ấm áp. Tôi nằm lên, khép mắt lim dim, cảm nhận sự bình yên len lỏi.

Lục Chấp Tự từ trong nhà bước ra, cầm theo chiếc radio cũ kỹ. Hắn loay hoay chỉnh một hồi mới bắt được sóng.

Trùng hợp làm sao, bản nhạc phát lên lại chính là bài hát tôi từng nghe lúc rời đi năm xưa. Người vẫn là những người ấy, bài hát vẫn là bài hát đó, chỉ là lòng người… đã chẳng còn như xưa nữa.

Bất chợt, hắn quỳ một gối bên cạnh tôi. Bàn tay run nhẹ mở ra — bên trong là cặp nhẫn trơn mộc bạc.

Tôi sờ lên cổ mình — sợi dây chuyền đeo nhẫn không còn. Có lẽ là lúc tôi ngủ, hắn đã tháo ra.

Âm nhạc dịu dàng tuôn chảy, nhẹ nhàng như gió.

Tôi bật cười: "Bọn mình ở bên nhau bao nhiêu năm rồi, còn làm trò gì nữa đây?"

Ánh mắt Lục Chấp Tự ngập tràn áy náy: "Lúc em đến bên anh, mới ngoài đôi mươi. Anh hình như… chưa bao giờ chính thức hứa hẹn điều gì với em."

Hắn nhìn tôi, ánh mắt sáng rực và nóng bỏng như ánh mặt trời: "Lâm Cựu, lấy anh nhé. Cả đời này, anh sẽ đối xử thật tốt với em."

Tôi đặt tay vào lòng bàn tay hắn: "Vậy… tối nay xem như là đêm tân hôn?"

Hắn đeo nhẫn cho tôi, thân hình gần mét chín ngồi xổm dưới chân tôi, suýt thì rơi nước mắt. Hắn gật đầu thật mạnh: "Ừ, đêm tân hôn."

Tôi cầm lấy chiếc nhẫn còn lại, cũng đeo cho hắn, nâng mặt hắn lên hôn khẽ, cười khúc khích: "Vậy thì đêm nay, em nhất định phải hầu hạ Tam ca thật chu đáo."

Chiếc radio tiếp tục phát nhạc, bài hát vang đến đoạn mà năm ấy tôi chưa kịp nghe hết:

"Hai người tạm mượn ánh sao, phút giây này như là tình nhân, chí ít cũng chẳng cô đơn...

Nếu có thể xoa dịu giông bão trong lòng anh, thì cũng xem như đã hòa thuận như thuở ban đầu..."

Nếu tình yêu là một chiếc lồng giam đầy hoa thơm lẫn gai nhọn, thì tôi cam tâm tình nguyện, vẽ đất làm tù, trở thành tù nhân duy nhất của hắn.

HẾT

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người giúp việc

Chương 10
Bạn trai đăng bài trên vòng bạn bè mà quên chặn tôi. Anh ta đăng bức ảnh tôi đầu bù tóc rối đang dọn dẹp nhà cửa. Kèm dòng trạng thái: "Nhìn giúp việc miễn phí nhà tôi này. Ai cần dọn nhà thì 50 tệ một buổi." Bạn anh ta bình luận: "100 tệ, bảo cô ấy đến dọn cho tôi." Thế là thứ Hai, anh ta dẫn tôi đến nhà bạn tụ tập. Bọn họ uống rượu, hát hò. Còn tôi quỳ trên sàn, lau những bã cau mà họ nhổ ra. Anh ta không biết... Tôi là cô gái ốc đồng chuyển kiếp. Chỉ ở những nơi bẩn thỉu, nhếch nhác và hỗn độn, tôi mới có thể sống được. Nhưng bây giờ... Nhà anh ta không còn đủ "tiêu chuẩn" nữa. Tôi phải đổi bạn trai thôi. Tôi nhìn về phía người đàn ông đứng ở góc phòng. Lúc nãy anh ấy vừa nói mình có một căn nhà cổ... Đã ba mươi năm chưa từng được dọn dẹp. Tôi mỉm cười hỏi: "Anh có thể đưa em về nhà anh được không?"
74
5 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
6 BỐI Chương 9
10 Ngôi sao may mắn Chương 13
11 MẸ NẤM Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm