Dư âm của sự rung động

Chương 6

13/12/2024 22:37

6

Không biết bọn họ đang cúi đầu nói gì với nhau.

Chẳng mấy chốc, La Cường và Tề Dã đã xô đẩy nhau.

Tim tôi như nhảy lên tận cổ họng.

Chỉ muốn cầm d/ao xông ra chắn trước mặt Tề Dã.

Lạy trời, người mà cậu đang đối mặt chính là "kim khố" của tôi đấy, được không hả?

Tôi vội vàng chạy đến can ngăn, nhưng bất ngờ bị ai đó kéo áo khoác đồng phục lại.

Quay đầu lại, thì thấy Kỳ Dã đang nhướn mày nhìn tôi: "Vẫn chưa về nữa à?"

Tôi cuống quá nên tóm đại một cọng cỏ c/ứu mạng, túm ch/ặt lấy cậu ấy: "Kỳ Dã ——"

Kỳ Dã ngẩn người, ánh mắt dừng lại trên tay tôi.

Cậu ấy hắng giọng, vẻ mặt hơi mất tự nhiên: "Sao vậy?

Tôi có bảo cậu chờ tôi đâu, cậu gấp cái gì."

Tôi: "?"

Hình như cậu ấy nhận ra mình vừa lỡ lời, nên lại kiên nhẫn hỏi lại lần nữa: "Làm gì thế?

"Hay là cậu thấy đường về nhà hơi tối, muốn tôi đi cùng à?"

"Trời ơi, trước giờ sao không thấy cậu lắm lời thế này."

Tôi chỉ tay về phía đám người La Cường, sốt ruột nói: "Cậu nói xem bọn họ có phải đang muốn gây sự với Tề Dã không?"

Kỳ Dã: "..."

Cậu ấy hít sâu một hơi, nghiến răng cười lạnh: "Ti Đường, cậu yêu sớm đấy à?"

Không kịp nghĩ nhiều nữa, tôi kéo Kỳ Dã chạy ra ngoài.

Khi chạm mặt đám người La Cường, cả hai bên đều ngẩn ra.

Nhìn thấy vẻ mặt đầy tâm sự của Tề Dã, tôi lập tức đoán được phần nào.

La Cường là người đầu tiên hoàn h/ồn, cậu ta khoác vai Kỳ Dã một cách thân thiết, rồi đưa cho cậu ấy điếu th/uốc: "Sao thế Kỳ Dã? Tìm tớ có việc gì à?"

Kỳ Dã hất tay cậu ta ra, lạnh nhạt hỏi: "Cậu tìm cậu ấy làm gì?"

La Cường cười lớn: "Không có gì, muốn kết bạn với cậu ấy thôi.

"Nghe nói cậu ấy học giỏi lắm, tớ thích nhất là kết bạn với những người học giỏi."

Nghe cái giọng điệu này, rõ ràng không phải là muốn kết bạn rồi.

Tôi len lén kéo kéo vạt áo Kỳ Dã, dường như nhận ra gì đó, cậu ấy quay đầu liếc nhìn tôi.

Nhưng ánh mắt ấy lại chất chứa những cảm xúc phức tạp.

"Kết bạn thì thôi vậy ——"

Cậu ấy nhanh chóng quay người lại, vỗ vỗ vai La Cường, rồi một tay đẩy Tề Dã, một tay kéo tôi.

Chỉ thản nhiên buông một câu.

"Bạn bè cậu nhiều như thế, chắc cũng chẳng thiếu một người đâu nhỉ."

...

Ra khỏi con hẻm, Tề Dã lo lắng hỏi: "Ngày mai bọn họ sẽ không đến tìm tớ nữa chứ?"

"Không đâu." Kỳ Dã bình tĩnh nói: "La Cường sẽ không gây sự với bạn của tôi."

Tôi lo lắng hỏi Tề Dã: "La Cường tìm cậu làm gì vậy? Hôm nay tớ còn nghe nói hôm qua cậu ấy đá/nh người khác nữa đấy."

Tề Dã lắc đầu, cười khổ: "Tớ cũng không biết, lúc tan học mấy người bọn họ bỗng nhiên chặn tớ lại.

Không biết là muốn xin đểu tiền hay gì nữa."

Lên xe buýt rồi mà qua cửa kính vẫn còn thấy La Cường và đám bạn đang nhìn chằm chằm về phía chúng tôi ở bên kia đường.

Xe buýt chậm rãi lăn bánh, Kỳ Dã nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ rồi đột nhiên lên tiếng.

"Tính cậu nhu nhược quá đấy."

Giọng cậu ấy lạnh nhạt: “Ngay cả Ti Đường còn cứng cỏi hơn cậu."

Tôi: "?"

"Chẳng trách người nhà cậu lại b/ắt n/ạt..."

Nói được một nửa, cậu ấy bỗng nhiên im bặt.

Tề Dã như nhận ra điều gì đó, cúi gằm mặt xuống, càng thêm im lặng.

Hình như đây là sự ăn ý ngầm giữa hai người họ.

Chỉ có mình tôi đứng bên cạnh sốt ruột.

Buổi tối, tôi nằm trên giường trằn trọc mãi, cố nhớ lại kiếp trước mình đã "c/ưa đổ" Kỳ Dã như thế nào.

Xem có hành động nào có thể áp dụng lại không.

Điện thoại bỗng nhận được một tin nhắn.

Là của ông chủ tiệm bánh ngọt ngoài trường gửi đến.

[Bạn học, x/ác nhận lại với bạn một chút về thời gian giao bánh ngày mai nhé.]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm