CPU của tôi chạy đến khô.

"Tôi đoán lung tung thôi, chẳng lẽ đoán đúng sao?"

"Anh nói cô ấy l ừ a tiền anh để đóng học phí, học phí cấp ba của tôi là 500 tệ."

Cố Thì Việt nheo mắt lại, thần sắc không rõ ràng đá/nh giá tôi.

Anh đứng chỗ khuất bóng, tôi không thế nào thấy rõ nét mặt của anh.

Trái tim nhỏ đ/ập bịch bịch, thiếu điều muốn nhảy ra khỏi họng.

Ngay khi tôi nghĩ mình sắp bị vạch trần, Cố Thì Việt đã buông tha tôi.

"Ừ, nói rất có lý."

Tôi: "!!!"

Tôi nhặt được cái mạng nhỏ về rồi.

Sau đó cả một đường tôi không dám nói một câu nào, nơm nớp lo sợ leo đến đỉnh núi với anh.

Từ trên cao nhìn ra, phong cảnh hùng vĩ, trời đất bao la.

Những lo lắng đ/è nặng trong tâm trí tôi dường như đã bị gió thổi bay đi.

Bình luận cũng khen cảnh đẹp.

"Tôi là người Nam Thành, nơi này rất nổi danh nhưng chưa từng tới, hôm nay mới biết phong cảnh trên núi đẹp như vậy."

"Rất đẹp, nhưng tôi vừa nghĩ tới D/ao Nhi còn đang ở biệt thự chờ Cố Thì Việt thì rất đ/au lòng, tại sao anh ấy lại có thể cùng người phụ nữ khác ở ngoài chơi vui như vậy?!"

"Tổ chương trình không phải người hành fan. Cố Thì Việt cũng không muốn ra ngoài với Thịnh Duyệ, nhìn anh ấy đang nhìn chằm chằm Thịnh Duyệt, chính dùng ánh mắt để thúc giục cô ấy tranh thủ thời gian đi dạo xong thì về."

"Chị em phía trên, đầu óc và mắt cô có vấn đề sao? Cô gọi đây là ánh mắt thúc giục??? Cái này mẹ nó là ánh mắt nhu tình mà?!"

"Rõ ràng là Cố Thì Việt chủ động muốn đi với Thịnh Duyệt, một số fan, xin đừng quá đáng."

"C/ứu mạng, những người liên tục nhắc đến Lâm D/ao Nhi là thuỷ quân à? Người bình thường nào cũng có thể nhìn ra Cố Thì Việt thích Thịnh Duyệt! Tôi muốn che ba chữ Lâm D/ao Nhi, tôi thấy liền đ/au đầu."

Ngôi chùa trên đỉnh núi cũng b/án ổ khóa đồng tâm, nghe du khách nơi đó nói cầu nguyện rất linh.

Cố Thì Việt hỏi tôi muốn không.

Tôi đáp được, sau đó vượt lên trước trả tiền.

Trước kia hiểu lầm anh là l/ừa đ/ảo, an lòng cầm tiền.

Bây giờ biết chân tướng thật, tôi chỉ muốn âm thầm trả lại tiền cho Cố Thì Việt.

Tôi nghĩ một hồi, viết lên giấy.

"Thần linh ơi, tôi biết sai rồi, Cố Thì Việt anh tha thứ cho tôi đi!"

Vì để tránh bị Cố Thì Việt nhìn thấy, tôi còn cố ý cách xa anh.

Lúc móc khóa tôi còn cầu nguyện.

"Tuyệt đối đừng để Cố Thì Việt bắt được tôi!"

Sơ hở của tôi sắp lộ rồi, nguy cơ đến gần.

Nhưng có lẽ còn c/ứu vãn được nhỉ?

Nhân viên quay phim đi theo cạnh Cố Thì Việt.

"Cố ảnh đế cầu cái gì vậy?"

Cố Thì Việt trịnh trọng treo khóa đồng tâm lên, thành kính cúi mình vái lạy.

"Nguyện vọng của tôi đã được thực hiện."

"Chuyện sau này, phụ thuộc về tôi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm