Lần đầu chủ động về thăm nhà, ta chỉ mang theo mỗi Điền Nhị ca làm tùy tùng.
Hắn giúp ta chọn hai sọt rau tươi do nhạc phụ nhạc mẫu trồng, cùng một con gà sống và một con vịt sống, rồi thoải mái nói với ta: “Hoài Phong, hay là ngươi nói với thành chủ, điều ta về bên cạnh ngươi, chuyên tâm bảo vệ ngươi đi. Cái khảo hạch hai tháng một lần này thật sự hành người đến ch*t, nhiều hộ viện trước kia vì không đạt yêu cầu mà bị cho nghỉ hết rồi.”
Ta không nhịn được bênh vực Lộc Nghiễn Văn: "Ngươi chẳng phải cũng nhờ áp lực khảo hạch mà ngày càng mạnh lên đó sao?"
Không chỉ vậy, bởi Lộc Nghiễn Văn cùng Kim Vệ Quân toát ra khí phách tướng sĩ, mà Bắc Minh Thành bỗng dấy lên phong trào luyện võ. Giờ đây đàn ông con trai đều bắt đầu tập quyền luyện cước.
Lộc Nghiễn Văn cũng không ngăn cản, thậm chí còn cho Tạ Phi bọn họ nghỉ phép vào trong thành chỉ điểm bách tính, dường như rất hài lòng với việc này.
Hai người vừa đi vừa tán gẫu, ta chợt nhớ Điền Nhị ca lớn hơn ta và tỷ tỷ vài tuổi, bất giác hỏi: “Điền Nhị ca, có phải huynh từ nhỏ đã để ý tỷ ta rồi không? Tỷ ta hồi nhỏ chắc cũng rất xinh đẹp nhỉ?”
Điền Nhị ca bĩu môi: "Thôi đi, hồi nhỏ tỷ tỷ ngươi da đen nhẻm, g/ầy nhom, chỉ có đôi mắt là long lanh, trông đáng yêu thôi. Lúc mới đến nhà ngươi, ngày nào nàng cũng ăn hết hai bát cơm, như m/a đói đầu th/ai vậy..."
Hắn đột nhiên dừng bước, gi/ận dữ trừng mắt nhìn ta: "Khúc Hoài Phong, ngươi đang gài ta!”
Lòng ta lạnh buốt, gượng gạo nở nụ cười: "Lần trước tỷ tỷ đến phủ thành chủ, bà nội nói tỷ tỷ với ta không giống nhau lắm, ta đã hơi nghi ngờ..."
Điền Nhị ca rất rõ tính ta, thở dài một tiếng rồi mới kể vài chuyện thuở nhỏ. Hơn nữa, đây cũng chẳng phải bí mật gì, hàng xóm đều biết, chỉ là không dám nói trước mặt ta mà thôi.
Mùa đông Bắc Minh Thành vô cùng lạnh giá, mỗi trận bão tuyết đi qua, trên phố đều có thể phát hiện trẻ bị bỏ rơi.
Tỷ tỷ Khúc Hoài Tuyết của ta chính là đứa trẻ bị vứt bên ngoài tiệm đậu phụ.
Năm đó ta mười tuổi, ham chơi vô cùng, bỏ học lén chạy vào rừng bắt thỏ, nào ngờ lạc đường.
Khu rừng mênh mông, cha nương tìm ba ngày không thấy, tưởng ta đã bị sói trong rừng ăn thịt, lòng đầy tuyệt vọng.
Tỷ tỷ vì báo ơn, ngày nào ăn xong hai bát cơm cũng chạy vào rừng tìm ta, cuối cùng phát hiện ta thoi thóp trong một hốc cây, trên người còn quấn tấm da sói dính đầy m/áu đông, không biết của ai để lại.
Nghe nói lúc đó ta đã g/ầy trơ xươ/ng, khắp người đầy thương tích, sắp ch*t cóng.
Đó là kiếp nạn lớn nhất đời ta, sốt cao liên tục bảy ngày không dứt.
Lại một lần nữa tỷ tỷ chạy khắp các y quán trong thành, lôi từng đại phu về chữa trị cho ta.
Cha nương từ đó nhận nuôi tỷ tỷ.
Sau một năm dài liệt giường, bệ/nh tình của ta khỏi hẳn, nhưng n/ão cũng bị tổn thương, trí nhớ sa sút, đọc viết trở nên khó khăn, những bài văn từng học mãi không nhớ nổi.
Cha nương cũng không mong ta đạt được công danh sự nghiệp gì, bèn để ta học cách xay đậu làm đậu phụ, không cần đọc sách nữa, sau này giao lại hiệu đậu phụ cho ta trông coi là được.
Tỷ tỷ luôn hết mực cưng chiều ta, vậy mà ta lại quên mất, tỷ tỷ không phải từ nhỏ đã ở bên ta.
Về đến nhà thì đã là xế chiều, cha nương đã dọn hàng về trước, tỷ tỷ ở trong sân giúp cha nương tính toán sổ sách ngày hôm nay, dưới ánh hoàng hôn đẹp đến mức không thể tả xiết.
Bao năm nay, tỷ tỷ không thèm để mắt đến đám đàn ông ở Bắc Minh Thành, bất kể già trẻ lớn bé, nên trở thành thiếu nữ chưa chồng nổi tiếng khắp vùng.
Trước đây ta chỉ cười tỷ tỷ kén chọn, nhưng tỷ tỷ xinh đẹp như vậy, đương nhiên có tư cách kén chọn.
Nhưng giờ đây ta không khỏi nghĩ, phải chăng tỷ tỷ đang chờ đợi một cơ hội và một người thích hợp?
Mùa đông năm ngoái, Lộc Nghiễn Văn đến, trời đất Bắc Minh Thành đổi thay, tỷ tỷ cũng thay đổi sự ngoan cố ngày trước, bất chấp dùng th/ủ đo/ạn hèn hạ hạ đ/ộc cũng phải cưới bằng được tân thành chủ.
Phải chăng khi ấy tỷ tỷ đã nhận được nhiệm vụ?