Nấm Dị Hương

Chương 8.

18/03/2026 01:07

Tôi hít sâu một hơi, đạp lên chiếc thang gỗ kêu cọt kẹt, trèo xuống dưới.

Hầm ngầm còn lạnh lẽo và ẩm thấp hơn cả tầng trên. Phạm vi ánh nến có hạn, tôi cầm nến, từ từ xoay người. Khi ánh sáng quét qua góc hầm, tôi vội vàng bụm c.h.ặ.t miệng mới không để tiếng hoảng mang tuột khỏi cuống họng.

Trong hầm chẳng có nấm cũng chẳng có phôi nấm nào.

Chỉ có ba chiếc l.ồ.ng sắt han gỉ xếp dọc theo bức tường ẩm ướt.

Mỗi chiếc l.ồ.ng cao cỡ nửa người, bên trong là một người phụ nữ đang cuộn tròn. Bọn họ ở những độ tuổi khác nhau.

Người già nhất tóc đã bạc trắng, g/ầy trơ xươ/ng, ánh mắt đờ đẫn nhìn vào cõi hư vô.

Người trẻ hơn chút trông chừng hơn ba mươi tuổi, phần bụng nhô cao lùm lùm, to lớn đến mức bất thường.

Còn một người nữa trông nhỏ tuổi hơn, có lẽ chưa đến hai mươi, trong ánh mắt vẫn còn sót lại chút k/inh h/oàng. Nhưng nhiều hơn cả là sự tê liệt và tuyệt vọng.

Bọn họ đều quần áo rá/ch rưới, miễn cưỡng che đậy thân thể, trên cổ tay hoặc mắt cá chân hằn rõ những vết nung đỏ sẫm màu, mờ ảo.

Trong l.ồ.ng chỉ có cỏ khô, bốc lên mùi hôi thối.

Chiếc l.ồ.ng trong cùng bị bỏ trống nhưng lại được lót rơm rạ tương đối sạch sẽ, bên cạnh còn đặt một chiếc bát mẻ.

Nơi này... là trại chăn nuôi sao?

Nơi chăn nuôi con người?

Tiếng động của tôi đã làm họ kinh động.

Người đàn bà già nhất chậm chạp quay đầu lại, đôi mắt đục ngầu nhìn tôi qua ánh nến. Bà ta nhe miệng, để lộ hàm răng thưa thớt đen ngòm, phát ra tiếng cười “kh/ùng khục”. Tiếng cười ấy vang vọng trong căn hầm tĩnh mịch, nghe mà sởn gai ốc.

“Người mới đến à...?”

Giọng bà ta khàn đặc như tiếng bễ lò rèn rá/ch.

“Đừng vội... sắp rồi... sắp đến lượt mày rồi...”

“Các người... các người là ai?”

Giọng tôi r/un r/ẩy không thành tiếng, bàn tay cầm nến cũng lẩy bẩy.

Người phụ nữ ngoài ba mươi tuổi kia lên tiếng. Giọng cũng khàn khàn nhưng lại mang theo một sự bình thản đến quái dị.

“Đàn bà họ Lâm... đều là t.h.a.i nấm. Bị đút cho bí d.ư.ợ.c, thứ mọc trong bụng không phải là đứa trẻ... mà là giống nấm. Giống nấm chín rồi, “nước đỏ” bài tiết ra mỗi tháng... trộn lẫn với thứ dơ bẩn của đàn ông, chính là “dưỡng chất” tốt nhất, có thể khiến nấm trên núi biến thành hương vị cõi tiên.”

Tôi như bị sét đ.á.n.h ngang tai, lảo đảo lùi lại phía sau, lưng va mạnh vào bức tường đất lạnh ngắt.

“Các người... đều là đàn bà họ Lâm sao?”

“Bà ngoại mày, bà cố mày... đều từng được “nuôi” ở đây.”

Bà cụ dùng ngón tay khô quắt như cành củi khô, chỉ về phía chiếc l.ồ.ng trống trải được lót rơm sạch sẽ kia.

“Cái đó, là để dành cho mẹ mày đấy. Đợi “th/ai nấm” của nó chín rồi, vô dụng rồi, không nặn ra được “dưỡng chất” tốt nữa thì cũng sẽ bị đưa xuống đây, giống như bọn tao, làm “mẹ giống”... cho đến khi m.á.u cạn, thịt rữa thì đem ch/ôn ở núi sau làm phân bón hoa.”

Trong tích tắc, nỗi sợ hãi nuốt chửng lấy tôi. Khiến toàn thân tôi run lên bần bật.

“Làm sao để hóa giải?” Tôi lao đến bên l.ồ.ng sắt: “Cái “th/ai nấm” này làm sao để giải? Có t.h.u.ố.c giải không?”

Những người đàn bà đều lắc đầu, ánh mắt tĩnh lặng như cõi c.h.ế.t.

“Trừ phi hủy diệt bí d.ư.ợ.c và công thức.” Cô gái trẻ tuổi đột nhiên thì thào.

Trong ánh mắt cô lóe lên một tia hy vọng mong manh nhưng rồi lại vụt tắt ngay lập tức.

“Dưới gầm bàn thờ trong từ đường nhà trưởng thôn, có một ngăn bí mật. Nhưng không ai có thể lấy được... chìa khóa nằm trên người trưởng thôn, từ đường cũng có người canh gác.”

Bí d.ư.ợ.c... công thức...

Tôi lùi lại vài bước, dựa lưng vào tường, thở hồng hộc.

Ánh nến chập chờn, hắt lên những khuôn mặt vô h/ồn của những người phụ nữ trong l.ồ.ng. Nghĩ đến số phận sắp tới của mẹ, nghĩ đến tương lai mà chính mình có thể cũng không thoát khỏi, một quyết tâm tà/n nh/ẫn, xen lẫn với sự thôi thúc muốn hủy diệt tất cả, đ.â.m chồi từ tận đáy lòng tôi.

Không.

Tuyệt đối không.

Tôi phải c/ứu mẹ, c/ứu những người phụ nữ này, cho dù phải th/iêu rụi tất cả mọi thứ thành tro bụi!

Tôi ép bản thân phải bình tĩnh lại. Cẩn thận ghi nhớ cấu trúc của hầm ngầm, kiểu dáng ổ khóa của những chiếc l.ồ.ng, sau đó nhanh ch.óng trèo trở lại tầng trên.

Đậy tấm ván giường lại, cố gắng khôi phục nguyên trạng.

Liếc nhìn mẹ vẫn đang ngủ say. Tôi lau khô nước mắt, nghiến c.h.ặ.t răng.

Bây giờ không phải lúc để khóc.

Tôi gắng sức cõng mẹ trên lưng, quay trở lại mặt đất. Sau đó đỡ bà nằm lên giường trong phòng tôi rồi khóa trái cửa lại từ bên ngoài.

Tiếp đó, dựa theo kế hoạch đã vạch sẵn trong đầu, tôi vội vã chạy đến nhà kho, tìm ra từng thứ mình cần.

Cuối cùng, tôi giả vờ hốt hoảng chạy đi tìm bố tôi.

“Bố ơi, mẹ cứ hôn mê bất tỉnh, gọi thế nào cũng không dậy, có vẻ như không xuống hầm được rồi!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm