NỖI ĐAU CHI ẢO

Chương 9.

21/01/2026 15:26

Phòng giám sát đặc biệt nơi Giang Phùng nằm là một căn hộ đơn. Lục Triệu Ngôn bước vào, đứng ở gian ngoài, chăm chú nhìn Giang Phùng qua lớp cửa kính.

Giang Phùng của anh đang nằm trên giường bệ/nh, trên người cắm đầy những ống truyền và dây nhợ. Đến cả hơi thở cũng trở nên gian nan.

Cơn đ/au thắt lòng đến muộn màng suốt ba năm qua, cùng với nỗi sợ hãi từ vài giờ trước, đồng loạt n/ổ tung trong lồng ng/ực Lục Triệu Ngôn. Anh áp trán vào lớp kính lạnh lẽo, đ/au đớn nhắm nghiền mắt lại. Nước mắt vẫn cứ rơi xuống, từng giọt từng giọt vỡ tan trên mặt đất.

"Giang Phùng..." Hơi thở phả lên mặt kính ngưng tụ thành một lớp sương m/ù. Lục Triệu Ngôn đã thấu hiểu thế nào là tuyệt vọng, giờ đây anh chỉ dám cầu nguyện: "Đừng rời xa anh."

"Em đã bỏ rơi anh một lần rồi, c/ầu x/in em đừng rời xa anh thêm lần nữa!"

Trong cơn hôn mê, tôi luôn cảm thấy có ai đó nắm ch/ặt lấy tay mình. Bàn tay ấy thật rộng dày, cũng thật ấm áp.

Đã vài lần, tôi cảm tưởng như mình sắp chìm nghỉm trong dòng nước sông lạnh giá, chính bàn tay này đã giữ tôi lại, kéo tôi lên bờ.

Sẽ là ai nhỉ? Ba mẹ tôi đều đã qu/a đ/ời từ sớm. Còn ai nữa, có thể kiên định nắm lấy tay tôi như thế này?

Ồ. Từ rất lâu về trước, Lục Triệu Ngôn đã từng nắm như vậy.

Năm ấy Bắc Thành đổ tuyết. Anh cứ thế nắm lấy tay tôi, dắt tôi từ thư viện về tận cửa ký túc xá. Đến trước cửa, tôi vẫn luyến tiếc không nỡ buông tay, bèn giở thói vòi vĩnh, thọc tay vào túi quần anh, rồi dính ch/ặt lấy anh như một con lười.

"Lục Triệu Ngôn, sau này ngày nào mình cũng nắm tay như vầy, có được không?"

Lục Triệu Ngôn rủ mắt nhìn tôi. Ánh mắt anh rất đỗi dịu dàng, nhưng khuôn miệng lại đáp: "Không được. Em cứ như chú cún nhỏ chân ngắn vậy, đi chậm quá."

Tôi chẳng hề gi/ận, ngước mặt lên, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn anh chằm chằm: "Tuy chân em ngắn, nhưng em linh hoạt lắm. Lục Triệu Ngôn, em chắc chắn sẽ theo kịp anh mà!"

...

Những thước phim ký ức đột ngột dừng lại. Tôi bỗng nhớ ra, mình chỉ còn lại một chiếc chân, có thế nào cũng không thể đuổi kịp Lục Triệu Ngôn nữa rồi.

"Đừng khóc, Giang Phùng..." Có giọng nói mơ hồ vang lên bên cạnh: "Có anh ở đây."

Nếu là Lục Triệu Ngôn, vậy thì hãy buông tay ra đi... Trong cơn mê muội, đầu ngón tay tôi khẽ cử động một chút.

"Giang Phùng, Giang Phùng?" Giọng nói mơ hồ ấy dần trở nên rõ nét: "Bác sĩ, em ấy tỉnh rồi... Bác sĩ!"

Tôi khẽ nhíu mày, khó khăn mở mắt ra. Đập vào mắt tôi là một Lục Triệu Ngôn với đôi mắt đỏ ngầu vằn tia m/áu. Anh cười, nhưng gương mặt lại đẫm nước mắt. Lục Triệu Ngôn hôn lên mu bàn tay tôi, không ngừng gọi tên tôi: "Giang Phùng, Giang Phùng!"

Chân phải đ/au quá. Trên người cũng như vừa phải chịu một cú va chạm cực mạnh. Chuyện gì đã xảy ra vậy? Tôi thẫn thờ nghĩ, có phải mình đã quay về ba năm trước rồi không? Chỉ là lần này, Lục Triệu Ngôn đã tìm thấy tôi, ở bên cạnh tôi.

Bác sĩ vội vàng chạy tới, làm vài kiểm tra bên giường, rồi nói: "Đầu bệ/nh nhân bị va đ/ập, có khả năng xuất hiện tình trạng rối lo/ạn ký ức tạm thời. Nhưng có thể yên tâm, qua thời gian nghỉ ngơi và tĩnh dưỡng sẽ dần hồi phục bình thường."

Lục Triệu Ngôn có chút ngơ ngẩn gật đầu. Đợi bác sĩ đi rồi, anh mới cẩn thận hỏi tôi: "Em... còn nhận ra anh là ai không?"

Mí mắt tôi nửa khép nửa mở, cứ ngây người nhìn anh mà không nói lời nào. Lục Triệu Ngôn cuống quýt cả lên, hỏi dồn: "Em có biết mình là ai không?"

Xì——! Tôi chỉ là rối lo/ạn ký ức, chứ đâu có ngốc. Chẳng còn sức mà thèm chấp anh. Tôi nghiêng đầu một cái, lại thiếp đi lần nữa.

Những ngày sau đó, tôi tỉnh lại ngắt quãng. Mỗi lần mở mắt, tôi đều thấy Lục Triệu Ngôn túc trực bên giường. Có đôi khi anh kể cho tôi nghe những chuyện hồi đại học, vừa kể vừa lau người cho tôi. Tôi thường xuyên chẳng phân biệt nổi đâu là ba năm trước, đâu là ba năm sau. Có lúc tôi dựa dẫm vào anh, có lúc lại cố tình lạnh nhạt với anh.

Nhưng dù thế nào, tôi cũng rất không cam lòng để Lục Triệu Ngôn nhìn thấy chân phải của mình.

"X/ấu xí lắm!" Tôi rúc sâu vào trong chăn, "Đáng sợ lắm!"

Lục Triệu Ngôn kéo tôi ra, kiên nhẫn dỗ dành: "Không x/ấu, cũng chẳng đ/áng s/ợ chút nào."

Tôi không tin, đ/au lòng nói: "Nhưng anh bảo tôi gh/ê t/ởm."

Lục Triệu Ngôn quỳ một chân bên giường, ánh mắt chân thành, dịu giọng nói: "Xin lỗi em, anh sai rồi! Anh không nên nói ra những lời như vậy. Cho dù em không muốn anh nữa, muốn đẩy anh cho người khác, nói anh hợp với người khác hơn, anh cũng không nên nói em như thế. Tha lỗi cho anh, có được không?"

Tôi im lặng. Lục Triệu Ngôn khẽ ngước nhìn tôi, chăm chú chờ đợi câu trả lời. Tôi bỗng nhớ lại vài chuyện, nhỏ giọng thốt ra: "Tôi tưởng làm vậy sẽ tốt cho anh hơn."

"Anh nên có một cuộc đời hạnh phúc, không nên bị tôi kéo chân. Cho dù tôi có tiếp tục ở bên anh, dùng thương tật để bắt chẹt tình cảm của anh, thì cũng sẽ có một ngày anh thấy chán gh/ét thôi."

Lục Triệu Ngôn kiên nhẫn nghe tôi nói hết, dường như đang suy nghĩ điều gì đó. Trái tim tôi chùng xuống, rồi lại nghe anh nói: "Sẽ không chán gh/ét đâu."

Lục Triệu Ngôn xích lại gần, như dỗ dành một đứa trẻ, ôm tôi vào lòng. Vì vết thương trên tay anh vẫn chưa lành hẳn, tôi ngửi thấy mùi th/uốc nhàn nhạt trên người anh, "Em đã bỏ qua một điểm quan trọng, đó là rốt cuộc anh nghĩ thế nào. Giang Phùng, em chưa từng cho anh lấy một cơ hội. Người theo đuổi anh là em, mà người theo đuổi được rồi lại vứt bỏ anh cũng chính là em."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trốn Khỏi Alpha.

Chương 9
Tôi trêu chọc một Alpha mang biệt danh “Hổ mang chúa” rồi bỏ trốn cùng đứa nhỏ trong bụng. Bốn năm sau gặp lại, tôi lại trở thành bác sĩ riêng của anh ta. Anh không nhận ra tôi. Thậm chí còn nhìn chằm chằm đôi tai thỏ lông xù trên đầu tôi với vẻ mặt chán ghét. “ Tôi cần bác sĩ, chứ không phải một con thỏ chỉ biết phát tình.” Tuyến thể của tôi bị tổn thương, không có pheromone, cũng chẳng có kỳ phát nhiệt. Sau khi tôi cam đoan hết lần này đến lần khác rằng sẽ không ảnh hưởng đến công việc, anh mới chịu thôi. Sau đó, khi đứa nhỏ mà tôi giấu kỹ bấy lâu bị phát hiện, anh vẫn chẳng nhận ra. Anh chỉ nhíu mày, lạnh giọng: “ Thằng nhóc này cậu đi hú hí với ai mà có?” Để tránh rắc rối, tôi bịa ra rằng mình đã kết hôn. Thế nhưng vào một đêm khuya, trên giường tôi lại nhiều thêm một người. Vị Thượng tướng Lục Chuẩn lẫy lừng, người luôn được khen ngợi là tấm gương “nam đức”, vừa cởi khuy áo vừa thấp giọng hỏi tôi: “ Có thiếu tình nhân không?” Thấy tôi không đáp, anh ngừng lại một chút, rồi hỏi tiếp: “ Vậy thiếu chó không?”
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
56.46 K