Nói Rằng, Em Yêu Anh

Chương 23

16/05/2026 20:08

Sầm Nguyện thực sự rất thơm.

Em ấy hệt như một khối bạch ngọc nhẵn nhụi tỏa hương, nhiệt độ cơ thể càng tăng thì lại càng trở nên ấm áp và mềm mại.

Làn da ánh lên sắc ửng hồng, khiến người ta say mê muốn ngừng mà không được.

Em ấy quá trắng trẻo lại quá đỗi non mềm.

Chỉ khẽ chạm một cái cũng đã lưu lại dấu tay.

Em ấy khẽ nheo mắt, vươn tay ôm lấy cổ tôi.

Cả người em ấy đều nằm trọn trong vòng tay tôi nâng đỡ.

"Anh không cần phải nâng niu dè dặt thế, em không vỡ được đâu."

Tôi và em ấy cùng chìm đắm vào chung một giấc mộng đê mê.

Em ấy thở dốc, từng câu từng chữ bật ra đều vỡ vụn.

Gọi tên tôi một cách ngắt quãng lộn xộn.

Tôi chợt nhớ tới một chuyện.

Là chuyện của kiếp trước.

Em ấy tựa người vào bia m/ộ của tôi.

Hôm đó trời lất phất mưa bay, em ấy không che ô.

Bộ vest đen trên người ướt sũng, đóa hoa dành dành mang đến cho tôi cũng đẫm nước mưa.

Tóc và lông mi cũng ướt sũng.

Cuối cùng khóe mắt cũng ướt nhòe.

Em ấy cất lời như đang làm nũng.

"Em gh/en tị với Tiểu Ngọc lắm, vì nó được gọi anh là anh.

Em còn chưa từng được gọi như thế bao giờ."

Em ấy phồng má, đuôi mắt ửng đỏ.

"Em cứ thích gọi đấy.

Dù sao thì anh cũng chẳng nghe được."

Em ấy bắt đầu gọi tôi là anh, một cách lén lút.

Giống hệt Sầm Ngọc, gọi tôi là anh Tự Thanh.

Vừa ôm lấy những món di vật của tôi.

Tôi nghe thấy chứ.

Nhưng lại chẳng thể nào hồi đáp.

Tình yêu của em ấy là một tiếng vọng trống rỗng chốn không người.

Sự vĩ đại của nó là bí mật giữa tôi và em ấy.

Chương 9:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hướng dương tàn hạ cũ, gió cuốn bước hành trình

Chương 9
Ngày công bố điểm thi đại học, cả thành phố đều bàn tán về việc chọn nguyện vọng, còn lễ tốt nghiệp của tôi cũng vừa mới kết thúc. Thẩm Kỳ cùng người chị dâu vừa mới ly hôn của anh ấy đến cổng trường đón tôi. Đóa hoa trong tay anh vừa đưa đến trước mặt tôi đã bị Chu Thanh Nguyệt cười khẩy gạt ra: "Hoa hướng dương ư? Anh dỗ dành con gái nhỏ mà thiếu tâm ý quá đấy." Thẩm Kỳ cười rồi đưa hoa cho cô ta: "Vậy cô chọn đi, Thanh Âm nghe theo cô cả." Tôi đứng bên cạnh, chẳng thể chen vào lấy một lời. Chu Thanh Nguyệt vươn tay vỗ vai anh: "Cà vạt lệch rồi, hôm nay đông người, đừng làm mất mặt tôi." Thẩm Kỳ cúi đầu ghé sát lại, để mặc cô ta chỉnh lại cà vạt cho mình. Sau khi chụp ảnh lưu niệm xong, anh lại kéo Chu Thanh Nguyệt về phía mình, bảo với tôi: "Kỹ thuật chụp ảnh của em tốt, chụp giúp anh và Thanh Nguyệt vài tấm đi." Trong suốt ba năm qua, những bộ phim dành cho hai người của chúng tôi luôn thừa ra chiếc vé thứ ba, bữa tối kỷ niệm của tôi luôn phải chiều theo cái dạ dày không thể ăn hải sản của một người nào đó. Không phải tôi chưa từng làm ầm ĩ, chỉ là mỗi lần làm ầm ĩ đến cuối cùng, người bị bỏ lại phía sau luôn là tôi. Cho đến khi điện thoại của Chu Thanh Nguyệt rơi vào trong túi xách của tôi, tôi nhìn thấy bức ảnh chụp chung trên màn hình khóa.
0