Trì Bách vẫn luôn như vậy.
Biểu hiện thì rất quan tâm đến bạn, dịu dàng như nước, gần như muốn dìm người ta ch*t đuối.
Nhưng khi bạn thật sự chìm vào đó mới phát hiện— Thật ra anh ta chẳng quan tâm ai cả.
Sự dịu dàng là giả, ch*t chìm mới là thật.
“Tiểu thiếu gia khóc nhè, đừng khóc nữa. Họ không chơi với em à? Không sao, Trì ca ca chơi với em, chỉ chơi với em thôi, được không?”
“Phân hóa thành Omega rồi à, tốt quá, có thể sinh con cho anh rồi, hm? Không muốn sao? Anh buồn đấy.”
“Tiểu Dực, em thích anh đúng không? Có thể thừa nhận mà. Cười em à? Sao có thể, anh rất vui.”
“Đợi em tốt nghiệp đại học, chúng ta sẽ ở bên nhau.”
“Tối nay anh rất nhớ em, muốn gặp em, đến tìm anh được không?”
Nhưng khi tôi chuẩn bị đủ tâm lý, chạy đi tìm anh ta, lại tận mắt thấy anh ta đang dây dưa với người khác.
Omega dưới thân anh ta mắt trợn trắng, đồng tử mất tiêu cự, nước dãi từ khóe miệng không khép lại chảy xuống tận mang tai.
Cơ thể còn co gi/ật từng cơn.
X/ấu xí, dơ bẩn, gh/ê t/ởm.
Hóa ra chuyện giao phối lại gh/ê t/ởm đến vậy.
Còn Trì Bách thì chẳng để tâm, chậm rãi đứng dậy, thần thái lười biếng:
“Em thấy rồi à, xin lỗi, cậu ta đột nhiên phát tình, anh cũng rất khó xử."
“Nhưng em yên tâm, chỉ làm hai lần thôi, chưa đ/á/nh dấu.”
“Tiểu Dực, em bị người khác đ/á/nh dấu chưa?”
Trì Bách đột nhiên lên tiếng, tôi hoàn h/ồn, nhíu mày, đưa tay chạm lên chóp mũi.
“Thu pheromone của anh lại đi. Ra ngoài học mấy năm mà đến phép lịch sự cơ bản cũng không biết sao?”
Anh ta khựng lại một giây, lần này trông có vẻ thật.
“Bị em phát hiện rồi.”
Anh ta cười:
“Phản ứng lớn vậy, có người mình thích rồi à?”
Tôi không muốn dây dưa thêm:
“Chuyện hợp tác, đến lúc đó gặp ở công ty.”
“…Còn chuyện khác, chúng ta không có gì để nói.”
Anh ta còn định gọi tôi lại:
“Tôi nghe nói em…”
Tôi bước đi rất nhanh.
Nhưng mùi gỗ lạnh lẽo kia vẫn bám theo như hình với bóng, khiến người ta khó chịu khắp người.
Từng là thứ tôi khao khát nhất, giờ lại trở thành thứ tôi muốn thoát khỏi nhất.
Tiệc gia đình chưa ăn xong, tôi đã rời đi về nhà riêng.
Vừa mở cửa bước vào, suýt nữa đ/âm sầm vào Chu Kiều.
“Xin lỗi, tôi…”
Hôm nay về gấp quá, bình thường khi anh ta mở cửa, tôi vừa lúc đi tới.
Cởi áo khoác, cúi xuống thay giày… Chu Kiều đứng sững một bên, từ đầu đến cuối không nhúc nhích.
“Tiệc gia đình… sao lại có Alpha?”
12
Ánh nhìn chiếm hữu không hề che giấu trong đáy mắt anh ta khiến tôi gi/ật mình, mất một lúc mới nhớ ra phải trả lời.
“Chỉ là hàng xóm bình thường.”
Hiển nhiên chẳng có sức thuyết phục.
Tôi lại bổ sung:
“Hiện tại là đối tác hợp tác. Tình cờ gặp, nói chuyện vài câu.”
Hình như vẫn không thuyết phục lắm.
Nói vài câu… cũng không đến mức trên người dính đầy mùi của Trì Bách.
Nhưng nếu giải thích thì lại quá dài…
Khoan đã, tại sao tôi phải giải thích với Chu Kiều?
Suýt nữa bị chính mình chọc cười.
Chiều anh ta quá rồi, đến mức khiến anh ta không phân rõ vị trí của mình.
Tôi không vui đẩy anh ta:
“Tránh ra.”
Cơ bắp rắn chắc như tường đồng vách sắt, không nhúc nhích.
Tôi ngẩng lên trừng anh ta:
“Chu Kiều.”
Bức tường này cuối cùng cũng nhường sang một bên.
Tôi không thèm để ý anh ta nữa, tự mình đi tắm, rồi vào phòng làm việc xử lý công việc còn lại.
Làm đến đầu óc quay cuồ/ng, chợt nhớ ra bản ghi trị liệu thám tử gửi vẫn chưa xem.