Cảnh sát đã mời chuyên gia cơ học có thẩm quyền, kết hợp với bằng chứng mà cảnh sát nắm được, để mô phỏng lại một đoạn video t/ự s*t của Lương Kiều Sinh.
Về tổng thể, nó rất có sức thuyết phục.
Về bản chất, 99% những gì họ nói là sự thật, còn 1% còn lại, sẽ không ảnh hưởng đến kết quả, cũng sẽ không có ai quá để tâm.
Những nạn nhân đó, ban đầu người nhà của họ h/ận hung thủ đến tận xươ/ng tủy, nhưng tới khi đến lượt họ "hưởng thụ" b/ạo l/ực mạng, họ đâu còn nhớ được người ch*t là người thân yêu nhất của mình.
Họ chỉ mong vụ án mau chóng kết thúc, để thời gian làm lắng dịu cơn bão b/ạo l/ực mạng, để công chúng nhanh chóng quên đi sự tồn tại của họ, đây mới là điều tốt nhất cho họ.
Dù sao thì, người ch*t cũng đã ch*t rồi, người sống vẫn phải tiếp tục sống.
Còn những cư dân mạng bị dư luận dắt mũi, lúc này đây đang giương cao ngọn cờ "Phản đối b/ạo l/ực mạng" đầy chính nghĩa, để b/ạo l/ực mạng những nạn nhân đã ch*t.
[Loại người như bọn họ, gi*t vẫn còn muộn đấy.]
[Lương Kiều Sinh thảm quá, lẽ ra anh ấy nên công bố toàn bộ đầu đuôi sự việc lên mạng, sau đó kêu gọi mọi người góp tiền gi*t bọn họ.]
[Lương Kiều Sinh đáng thương, mười hai năm trước bị bọn họ vu khống, mười hai năm sau, còn phải dùng chính cái ch*t của mình để rửa sạch oan khuất cho bản thân.]
====================
Chương 10:
[Bọn họ ch*t đơn giản quá, đáng lẽ phải bị lăng trì, c/ắt lưỡi, vứt vào vạc dầu.]
[Tôi không muốn phát biểu ý kiến, nhưng lỡ đâu độ hot giảm xuống thì sao?]
Đối mặt với vô số cư dân mạng, chẳng ai có cách nào cả.
Trương Hoài Ninh cũng đành bó tay, cách duy nhất chính là chờ đợi độ hot tự giảm xuống.
Vì vụ án này ảnh hưởng quá lớn, anh ta cũng bị lãnh đạo m/ắng xối xả, may mắn là tình tiết vụ án đại khái đã được làm rõ, công tội bù trừ, anh ta không bị đình chỉ công tác, nhưng bắt buộc phải kiểm điểm sâu sắc, nghe nói phải viết bản kiểm điểm hơn mười nghìn chữ.
Vì chuyện này, cả người anh ta trông vô cùng n/ão nề.
Trên mặt viết rõ dòng chữ "Cần m/ua bản kiểm điểm giá cao".
Tôi giơ bàn tay đang bị c/òng chung của chúng tôi lên, nói: "Cảnh sát Trương, anh mà không thả tôi ra, tôi chỉ đành mời anh đi tắm chung thôi đấy."
Tôi nghiêm túc ngửi ngửi, cảm thấy cả người mình đã bốc mùi thum thủm rồi.
"Vậy mà cô lại được rửa sạch tội danh à?" Anh ta tỏ vẻ không thể tin nổi.
Tôi vội vàng phản bác: "Không phải, cái gì gọi là tôi được rửa sạch tội danh? Tôi vốn dĩ đã rất trong sạch!"
Trực giác mách bảo anh ta, có gì đó không đúng lắm, nhưng anh ta không nghĩ ra được là không đúng ở chỗ nào?
"Lương Kiều Sinh nếu đã thiết kế xong mọi thứ, tại sao còn phải đi tìm một thám tử?"
Anh ta rảnh rỗi không có việc gì làm, liền kéo tôi lật lại vụ án, ảo tưởng mình là hung thủ, sẽ gi*t người như thế nào, che giấu bằng chứng ra sao.
"Thì là không tin cảnh sát các anh chứ sao, dù sao thì lúc người ta đối mặt với b/ạo l/ực mạng, cảnh sát cũng có ra mặt xử lý đâu, đúng không?"
Trương Hoài Ninh bất mãn nói: "Vậy tại sao lại cố tình tìm cô? Hơn nữa, cô với tôi còn có chút ân oán nhỏ, đây là trùng hợp, hay là cố ý sắp đặt?"