Giờ này không phải cao điểm tan tầm, nên có tài xế nhận đơn rất nhanh.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Bản thân tôi đợi bao lâu cũng được.
Nhưng Tạ Kiều thì không.
Tuy không biết rõ gia thế cụ thể của Tạ Kiều, nhưng qua cách tiếp xúc, cậu ấy cứ như một thiếu gia được nuông chiều từ bé.
Chưa từng phải chịu khổ bao giờ.
Đến việc đợi xe một lát thôi cũng thấy không đủ kiên nhẫn.
Tôi vuốt ve cậu ấy như đang xoa đầu cún, vỗ vỗ lên lưng cậu.
“Lạnh không? Xe sắp đến rồi.”
Tạ Kiều cúi đầu dùng chóp mũi cọ cọ lên mặt tôi, rất lạnh lại còn hơi nhột.
Cảm thấy cậu ấy lạnh, tôi định cởi áo khoác ngoài cho cậu.
Vừa định cởi ra thì đã bị Tạ Kiều ngăn lại.
Tạ Kiều ôm lấy eo tôi, cằm gác lên vai tôi.
Cậu ôm rất ch/ặt, chúng tôi gần như dán sát vào nhau.
Cách lớp áo, tôi có thể cảm nhận được nhiệt độ của Tạ Kiều.
Cứ ôm như vậy được năm phút.
Điện thoại tôi reo lên.
Tôi biết là tài xế đã đến, lập tức đẩy Tạ Kiều ra.
Tạ Kiều trừng mắt nhìn tôi, nhưng tôi chẳng còn thời gian để ý đến cậu ấy nữa.
Giọng Tạ Kiều nghe đầy vẻ oán trách: “Cậu đẩy mình?”
Tôi vội vàng dỗ dành: “Không có, mau lên xe đi kẻo bị lạnh.”
Tạ Kiều là vậy đó, tính tình đến nhanh mà đi cũng nhanh.
Cuối cùng cậu ấy vẫn lên xe cùng tôi.