Chừng mười tên hắc y nhân vây ch/ặt bốn phía. Chúng chẳng buồn để mắt đến Hạ Quy Châu, chỉ dốc toàn lực lao về phía ta, chiêu nào chiêu nấy đều chí mạng.

Hạ Quy Châu đứng bên cạnh ta, thở dài:

“Bảo ngươi ngoan ngoãn xin lỗi mà không chịu, giờ thì rước họa vào thân rồi.”

Ta có xin lỗi chứ, nhân sâm ngàn năm chẳng phải đem biếu rồi sao!

Nhưng võ nghệ của ta chỉ là trò múa may để rèn sức, làm sao chống nổi cao thủ thực sự. Vừa đ/á/nh vừa lùi, ta hét về phía Hạ Quy Châu:

“Ngươi còn đứng đó làm gì? Không ra tay đi, ngươi sắp thành góa phu rồi đấy!”

“Cô đang cố tỉnh rư/ợu đây mà!”

Nói xong, hắn tuốt thanh ki/ếm bên hông, như bóng q/uỷ lóe tới chắn trước mặt ta.

Ki/ếm nhuốm nội lực, phát ra tiếng ngân trong trẻo như tiếng hạc. Ánh mắt hắn lộ sát khí, trầm giọng quát:

“Ngay trước mặt cô, các ngươi dám động thủ? Gan to bằng trời rồi!”

Lưỡi ki/ếm chạm nhau, ánh lửa tóe ra trong đêm. Chốc lát sau, tên cầm đầu bị thương, huýt một tiếng, lập tức cùng đồng bọn rút lui, động tác cực kỳ thuần thục.

Hạ Quy Châu liếc những x/á/c người nằm la liệt, cau mày, lấy khăn lau vết m/áu b/ắn lên mặt, chán gh/ét ném đi:

“Về thôi—”

“Phập—”

Chưa dứt lời, một lưỡi ki/ếm g/ãy bất ngờ phóng tới.

Tên hắc y giả ch*t dưới đất ra tay bất ngờ.

Hạ Quy Châu nhanh mắt chắn lại cho ta, song vẫn bị mảnh ki/ếm c/ắt rá/ch cánh tay.

Ta nhân thế mượn đà, hất mũi chân, nhấc vũ khí dưới đất lên, đ/âm thẳng xuyên ng/ực hắn ta.

Đường đường là Thái tử điện hạ, nghĩa khí như vậy, thật khiến người xúc động.

Thế nên ta xúc động quá, phun luôn một bãi đầy người hắn.

“……”

Cuối cùng ta phải cõng Hạ Quy Châu – người dính đầy m/áu và cả… chất nôn của ta – chạy thẳng một mạch về tẩm điện Đông cung. Không ngờ kh/inh công lại dùng vào việc này.

Hạ Quy Châu vốn có bệ/nh sạch sẽ. Ta vội cởi phăng áo ngoài của hắn, tính gọi thái y tới xem vết thương. Ai dè hắn nhanh tay kéo ta lại:

“Vết thương nhỏ thôi, đừng kinh động người khác.”

Hắn quen dè chừng, biết bao ánh mắt đang soi từng động tĩnh trong Đông cung. Chuyện nhỏ như cảm mạo hay trầy xước của Thái tử cũng có thể gây sóng gió khắp triều.

“Ngươi yên tâm, ta sẽ làm khẽ, không để ai biết.”

“Không cần. Trên kệ sách bên trái, tầng thứ ba có một hòm th/uốc. Ngươi mang tới, lấy con d/ao nhỏ trong đó mà làm sạch vết thương cho cô.”

Thanh ki/ếm kia có đ/ộc. Dù đã uống giải đ/ộc, vết ch/ém vẫn sưng tấy, đen ngòm, có mủ. Phải c/ắt bỏ phần thịt hỏng ấy.

Ta lấy d/ao rạ/ch vạt áo quanh chỗ bị thương, rạ/ch thêm vết mủ, cúi xuống định mở miệng…

“Bốp—” Hắn nhanh như chớp đưa tay chặn trán ta, nhíu mày:

“Ngươi định làm gì?”

Ta tỉnh bơ:

“Làm sạch vết thương cho ngươi chứ còn gì.”

“Làm sạch thì liên quan gì đến miệng?”

“Ta thấy trong truyện người ta đều dùng miệng mà?”

Hắn gi/ật giật mày:

“Ngươi có hai cái tay để trang trí à?”

“À…” Ta ngoan ngoãn đổi sang dùng tay nặn sạch m/áu mủ cho hắn.

Băng bó xong ngẩng lên mới thấy trán hắn túa mồ hôi, liền sai người hầu chuẩn bị nước nóng cho hắn tắm rửa.

Hạ Quy Châu đã liều mình c/ứu ta một phen, ta n/ợ hắn một ân tình, nên hắn sai bảo gì ta cũng răm rắp. Ngay cả tấu chương Hoàng thượng đưa tới Đông cung để khảo nghiệm, ta cũng là người thay hắn phê duyệt.

Giấy không gói được lửa, Hoàng hậu cuối cùng cũng biết chuyện hắn bị thương. Nhưng Hạ Quy Châu lại cố tình che chở cho người mình thầm mến, chỉ nói hai chúng ta lén ra ngoài uống rư/ợu, chẳng may gặp thích khách. Hoàng hậu h/ận sắt không thành thép, bắt cả hai quỳ trước Khôn Ninh cung.

Hai đứa ta quỳ cạnh nhau, nhàn rỗi không có việc gì. Để hắn sớm tỉnh ngộ, ta kể cho hắn nghe chuyện Triệu Cẩm kh/inh miệt hắn như thế nào.

Hắn gật đầu rất thản nhiên:

“Cô biết.”

"Biết mà còn diễn trò tình sâu nghĩa nặng?"

Hắn nói như đúng rồi: "Hôm qua cô mới biết, nếu nàng có ý với cô sao lại để mắt tới ngươi?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Pháo hôi bị ghét bỏ cũng có hào quang nhân vật chính

Chương 20
Tôi là một thiếu gia giả kiêu căng, sau khi chân thiếu gia được tìm về, tôi quyết định cho cậu ta chút “màu sắc” xem. Kết quả giây sau đã bị lưu đày sang dị giới, còn bị trói buộc với một hệ thống “thức tỉnh pháo hôi”. Hóa ra tôi là kiểu pháo hôi bị vạn người ghét, nếu chọc vào thiên mệnh chi tử thì sẽ chết rất thảm. Để sống sót, tôi làm thuê ở dị giới rất lâu, vất vả lắm mới có thể thăng chức tăng lương. Thì hệ thống lại thông báo tôi phải quay về dọn dẹp đống hỗn độn. Lần này tôi quyết định tránh xa gia đình gốc của mình. Có tiền cũng phải có mạng mà tiêu chứ, tôi nhanh tay thu dọn hành lý rồi chuồn mất. Nhưng bọn họ hình như có vấn đề gì đó, vừa bảo tôi cút, lại vừa cầu tôi quay về. Ngay cả vị hôn phu từng nói thà cưới chó cũng không cưới tôi cũng phát điên rồi. Điên cuồng quấn lấy tôi đòi danh phận: “Bé con, sao em không để ý đến anh? Anh chẳng phải là cún con em yêu nhất sao?” “Bảo bối, nếu không thì anh gả cho em cũng được mà, (^▽^)~”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
30