Nô Tỳ Bị Bắt Nạt Trở Mình Rồi

Chương 3

07/03/2024 14:38

3

Tôi bị ném vào Cán y cục, mỗi ngày 12 canh giờ, 10 canh giờ là đang giặt đồ, tay ta ướt sũng từ sáng đến nửa đêm, đến khi đi ngủ thì đã sưng tấy đến mức biến dạng luôn rồi.

Cũng may lúc này thời tiết ấm áp, nếu là mùa đông, tay sớm đã bị lạnh cóng ch*t rồi.

Sau khi ta đi, Giang Vũ Linh được sắc phong làm quý nhân, dù sao cũng từng được “ân sủng”, còn được Thái hậu chống lưng nên thăng chức rất nhanh.

Sau đó mấy ngày tiếp theo, hoàng thượng liên tục lật thẻ tên của nàng ta, nhưng không biết vì lý do nào đó, sau đó chàng ấy rất hiếm khi tìm tới nàng ta nữa.

Lại nói, đêm đầu tiên là ta thay mặt nàng ta đến, nàng ta chưa hề bị động chạm vào người, ta thực sự rất tò mò, sau này làm sao mà nàng ta có thể lừa dối khỏi chuyện đó?

Nghĩ đi nghĩ lại, ta cảm thấy có lẽ chính Châu m/a ma đã dạy nàng ta cách tự phá trinh.

Nghĩ tới dáng vẻ đó, thật sự có chút x/ấu hổ.

Thế nhưng, điều đáng x/ấu hổ hơn vẫn còn đang ở phía sau.

Nhà họ Giang là hậu duệ trực hệ của Thái hậu, Giang Vũ Linh là niềm hy vọng ổn định quyền lực của Giang gia và Thái hậu, nếu nàng ta có thể sinh ra hoàng tử, trở thành hoàng hậu, vậy thì có nghĩa là một nửa giang sơn đất nước sẽ nằm trong tay Giang gia và Thái hậu.

Vì thế, Thái hậu ba ngày hai lần sẽ triệu tập nàng ta và chỉ thị cho nàng ta, để nàng ta có chút động lực, có th/ai càng sớm càng tốt.

Hoàng thượng rất hiếm khi gặp nàng ta rồi, nàng ta làm sao mà có thể mang th/ai chứ? Để thu hút sự chú ý của hoàng thượng, nàng ta phải bỏ thân phận cao quý kia xuống, bắt chước những tú nữ kia trang điểm xinh đẹp chờ hoàng thượng ân sủng, hôm nay khiêu vũ trong ngự hoa viên, hôm sau ca hát trước cửa cung.

Trùng hợp thay, gần đây nhiều nơi côn trùng phá hoại, lúa mì thất bát, dân đói gây họa, hoàng thượng bận rộn đến mức không ai có thể nhìn thấy chàng ấy.

Những chiêu trò nhỏ nhặt của Giang Vũ Linh đều vô ích, nghĩ thôi cũng biết nàng ta tức gi/ận đến mức nào.

Lúc nàng ta bận tranh sủng, thì ta còn bận cố gắng sống sót trong cán y cục, mỗi ngày giặt quần áo mười canh giờ, mệt đến mức choáng váng, nói không chừng không biết lúc nào đó còn có thể ch*t đột ngột.

Cũng may ta siêng năng, không phàn nàn, cô cô quản việc của cục cán y rất thích ta, luôn nghĩ cách giúp ta có thể tr/ộm lười biếng một lúc.

Bà ấy từng nhìn thấy Giang Vũ Linh từ xa, biết rằng ta và nàng ta trông giống nhau, bà ấy thường than thở rằng, chúng tôi có cùng một khuôn mặt nhưng số phận lại khác nhau.

Ta cười khúc khích, không cần phải thở dài, số phận của ta vẫn chưa được định đoạt.

Một đêm đầu tháng 6, cô cô quản việc bảo cho ta đi giao quần áo khô cho các cung, đây là lần đầu tiên ta bước ra khỏi cán y cục.

Trên thực tế, công việc này cũng tương đương với việc tìm một cách khác để ta tr/ộm lười biếng.

Mỗi một lần đi giao quần áo, dọc theo đường cung chậm rãi đi, mấy canh giờ cũng trôi qua rồi, nếu như cảm thấy không đủ, có thể tìm một nơi xung quanh không có người ngồi xuống nghỉ ngơi.

Ta ôm giỏ tre đựng quần áo trong tay, đẩy cửa ra, chưa bước được mấy bước thì bất ngờ đụng phải một người ở góc đường.

Hắn nhìn ta chằm chằm, sửng sốt hồi lâu, vui vẻ nói: “Thì ra em trốn ở đây à.”

Ta cũng sửng sốt một lúc, người đàn ông này người cao, chân dài, người hắn một thân áo gấm, ngọc bội tôn quý, lịch lãm, trong triều cũng chỉ có mình hắn là người duy nhất có khí chất như vậy.

Nhưng mà làm sao hắn lại đến đây chứ?

Im lặng một lúc, ta bình tĩnh lấy lại tinh thần, giả vờ bình tĩnh, gật đầu nói: “Cửu Vương gia.”

Hắn hoàn toàn trầm lặng trong cảm xúc kinh ngạc và không để ý đến sự xa lánh của ta, hắn hỏi ta: “Phi Bạch, những ngày này nàng sống có tốt không? Sao nàng lại tới những chỗ như thế này? Nàng…”

Hắn nói chuyện, tay của hắn ấy gần như sắp chạm vào bả vai ta.

“Cửu Vương gia.”

Ta thấp giọng kêu lên một tiếng, lùi về phía sau hai bước, thấy chung quanh không có người, mới yên tâm cúi đầu, nói :“Vương gia, nô tỳ còn có việc phải làm, vừa rồi chặn đường của người, thật sự rất xin lỗi, xin Vương gia hãy thả nô tỳ đi đi ạ.”

Tay hắn cứng đờ, đôi mắt sáng ngời trong nháy mắt tràn ngập cảm giác ủy khuất, hắn hỏi ta: “Phi Bạch, nàng và ta trở nên xa lạ như vậy từ khi nào vậy?”

“Vương gia, xin hãy cẩn thận lời nói. Chủ tớ có sự khác biệt. Nô tì không trèo cao làm thân với Vương gia, xin Vương gia hãy nhường đường một chút. Nô tỳ không hoàn thành công việc sẽ bị trừng ph/ạt mất ạ.”

Ta cúi đầu định đi vòng qua rời đi, nhưng lại bị hắn ngăn lại.

Hắn nắm lấy cánh tay ta, nhíu mày nhìn ta, một lúc lâu sau, cẩn thận hỏi:

“Nàng là vì Giang Vũ Linh mà xa lánh ta sao? Là nàng ta đưa nàng đến nơi này chịu khổ sao? Phi Bạch, ta đi c/ầu x/in hoàng thượng ban nàng cho ta, được không?”

Ta gi/ật hết cả mình, vội vàng rút tay lại: “Cửu Vương gia, nếu như ngài thực sự muốn tốt cho tôi, thì xin ngài hãy tránh xa tôi ra một chút, đừng làm tôi khó xử nữa!”

Hắn nhìn ta với vẻ khó tin, vội vàng nói: “Nếu như nàng thực sự gh/ét ta đến vậy, yến tiệc đêm đó ở Vườn Thượng Uyển sao nàng còn hẹn ta ra gặp mặt?”

“Cửu Vương gia, xin hãy cẩn thận lời nói!”

Ta nghiêm mặt nói: “Cửu Vương gia biết ta trước giờ luôn coi trọng lễ nghi. Làm sao có thể hẹn người gặp ta ở Vườn Thượng Uyển? Xin ngài hãy tự trọng.”

“Vậy tại sao nàng lại nói trước mặt ta rằng hoa ở Vườn Thượng Uyển nở rất đẹp?”

“Bởi vì hoa nở rất đẹp! Tôi mặc dù chỉ là một nô lệ thấp hèn, không được phép bình luận về chủ tử của mình, nhưng tôi vẫn có quyền tự do bình luận hoa mà phải không? Hơn nữa, tôi nói điều này cho tiểu cung nữ bên cạnh nghe. Làm sao mà tôi biết được điều này lại lọt vào tai ngài, gây ra sự hiểu lầm này chứ ạ?”

Hắn nhìn ta, không nói nên lời.

Phía sau có người đi ngang qua, ta vội vàng cúi đầu, chờ người đó đi xa rồi mới cúi người xuống nói: “Nô tỳ hiện tại rất tốt, không cần người khổ tâm lo lắng, tôi còn có việc phải làm xin phép đi trước. Vương gia cứ bận việc của mình đi ạ.”

Tôi cúi người miễn cưỡng, đi vòng qua phía sau hắn.

Đi chưa được hai bước, Cửu Vương gia nhìn bóng lưng của ta nói: “Ta không tin! Lời nói của nàng một lời ta cũng không tin, ta sẽ c/ứu nàng ra ngoài!”

Tôi không dừng lại, một bước cũng không, chỉ một lòng đi con đường của mình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thuở ấy hoa đường khiến ta lầm lỡ.

Chương 6
Trong yến thưởng hoa của Hoàng hậu, Thẩm Hoài Thanh nhặt được chiếc trâm hoa đường của ta vô tình đánh rơi xuống khe suối. Hoàng hậu nhìn thấy cảnh tượng ấy, liền khen ta cùng Thẩm Hoài Thanh thật xứng đôi vừa lứa, là mối nhân duyên mệnh định, lập tức ban hôn cho chúng ta. Tiếc thay, đến ngày thành hôn ta mới biết, hắn sớm đã có người trong tim. Người ấy cùng hắn đi qua những ngày tháng vô danh tiểu tốt cho đến khi đỗ tân khoa Trạng Nguyên. Ta làm sao so bì được? Sau khi chúng ta kết tóc xe tơ, người trong tim hắn thề không làm thiếp, bỏ xa kinh thành về quê cũ. Từ đó về sau, hắn đối đãi với ta cực kỳ lạnh nhạt, đêm đêm hai ta thường ngồi đối diện trong im lặng đến tận sáng. Nhưng ta vẫn gượng gạo giữ thể diện, không muốn ai nhìn thấy sự thất bại của mình. Ta vẫn quán xuyến việc nhà cho hắn, vẫn thay hắn ra ngoài dự yến tiệc, giả vờ làm một đôi phu thê ân ái. Mãi đến ngày Thẩm Hoài Thanh qua đời, hắn bình thản nhìn ta, trong mắt không còn chút hờ hững ngày thường. "Tạ Thái Vi, cả đời này ta chưa từng cầu xin nàng điều gì, giờ đây chỉ mong nàng đem ta chôn về quê cũ Vận Thành, gần mộ phần của Tống Nhược một chút..." Lúc ấy ta mới bừng tỉnh, đây nào phải nhân duyên mệnh định của ta? Rõ ràng ta chính là cây gậy chia lìa đôi uyên ương trong màn kịch tình bi thương này. Nước mắt ta rơi đầy mặt, không phải vì hắn, mà vì chính bản thân mình. Giá như có kiếp sau, ta nhất định sẽ không còn cưỡng cầu hôn sự nữa.
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
1